Vài đêm với bạn cùng lớp

      5

Gần bảy giờ tối, Jungkook và Taehyung chuẩn bị đi tới nhà hàng. Hắn đã với giày xong, đứng ở cửa mà hối thúc.

-Tôi ra đây - Jungkook nhanh chóng từ bếp chạy ra.

Bạn đang xem: Vài đêm với bạn cùng lớp

-Cậu làm gì chậm chạp vậy? - Taehyung giọng điệu trách móc hỏi.

Jungkook vừa có giày vừa nói-Tôi kiểm tra vòi nước với đèn nhà bếp, xem đã tắt chưa, cũng không mất bao nhiêu thời gian -Taehyung hối cậu cái gì chứ, một chút kiên nhẫn hắn cũng ko có.

-Đi thôi - Jungkook mang giày xong đứng dậy. Đột nhiên điện thoại cậu reo lên, cậu lấy ra xem, là mẹ Jimin gọi đến. Cậu tự hỏi tại sao mẹ Jimin lại gọi cho cậu?

Jungkook đôi phần thắc mắc liền bắt máy.-Con chào dì ạ... Jimin sao, không có ạ... Có chuyện gì sao dì? -

Taehyung lúc nghe đến Jungkook nhắc đến thương hiệu người cơ thì liền hướng mắt nhìn cậu, không biết người bên đầu dây nói gì mà làm mang đến sắc mặt cậu dần biến đổi.

-"Nó ko có ở chỗ bé thì ở đâu được chứ, lúc chiều dì vào phòng đã không thấy nó đâu, gọi thì tắt máy ko nghe. Thằng nhóc này mấy bữa nay dì đã thấy không như mọi ngày, đi đâu mà không chịu nói dì một tiếng ko biết!" - bà Park đầu dây bên đó có phần lo lắng nói.

-Dì đừng lo ạ, cậu ấy chắc chắn không có chuyện gì đâu, con nghĩ cậu ấy chỉ ra ngoài chơi, một lát sẽ về thôi, nếu nhỏ biết cậu ấy ở đâu sẽ báo dì ngay lập tức - Jungkook lên tiếng trấn an bà Park, lại ko khỏi len lỏi chút bất an.

-"Vậy dì cảm ơn con nhé" -

Bà Park nói vài lời nữa với cậu rồi cúp máy. Jungkook tuy nói với bà đừng lo nhưng mà trong lòng cậu lại cuộn trào ko yên.

-Chuyện gì vậy? - Taehyung hỏi cậu.

-Jimin đột nhiên không thấy đâu, ko biết đã đi đâu, mẹ cậu ấy hiện tại rất lo - Jungkook nét mặt giống như sẽ nghĩ ngợi gì đó, kể lại mang lại Taehyung.

Taehyung nghe rồi tỏ vẻ không có gì.-Lo gì chứ, cậu ta cũng lớn rồi, có gì phải lo. Chúng ta cũng mau đi thôi - nói xong, Taehyung hướng cửa đi được một bước đã nghe Jungkook nói

-Không được, chắc tôi phải đi tìm Jimin -

Taehyung tảo đầu, cau mày nói-Tìm cái gì mà tìm, cậu ta đi đâu sẽ ko biết đường về nhà sao, cậu cũng đừng vì cậu ta mà thất hẹn với tôi -

-Thực sự xin lỗi cậu, để lần khác nhé - Jungkook sốt sắng muốn đi liền bị Taehyung giữ lại, bất mãn nói-Cậu bị gì vậy, bàn tôi cũng đã đặt trước, cậu lại không chịu đi -

-Taehyung, xin lỗi cậu, phải biết Jimin ở đâu tôi mới yên tâm - dứt lời, Jungkook gạt tay Taehyung ra rồi mở cửa gấp gáp chạy đi.

-Jungkook, cậu đứng lại đến tôi, Jeon Jungkook! -Taehyung thanh âm có phần giận dữ lớn tiếng gọi thương hiệu đối phương. Cơ mà rồi đối phương vẫn không hề để trung tâm dù chỉ một chút, lửa giận vào lòng hắn cứ vậy bắt đầu bùng phát.

Jungkook trước tiên gọi đến Jimin vài cuộc, người nọ là đã tắt máy ko liên lạc được. Sau đó cậu một mình chạy khắp địa điểm tìm Jimin, từ những quán nạp năng lượng gần trường, công viên gần nhà Jimin rồi đến các tiệm net, những nơi bọn họ hay tới cậu đều tìm qua tuy nhiên vẫn ko thấy người. Cậu còn tìm số một vài người bạn của Jimin để gọi hỏi thăm cơ mà cũng không thu được chút tin tức gì.

Không biết qua bao lâu, Jungkook đã mệt muốn đứt hơi, dừng lại nghỉ một chút, cậu gấp gáp thở ra vài khá sau đó lại chạy đi tìm tiếp. Hôm nay Jimin sao lại đi đâu mà ko nói ai biết chứ, cậu thầm đoán chắc có lẽ người nọ vai trung phong trạng ko được tốt đề nghị muốn đi đâu đó chơi mang lại khuây khỏa thôi, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu. Nghĩ là như vậy cơ mà Jungkook vẫn không ngăn được bản thân cứ lo lắng. Cậu sợ những chuyện ko vui vừa qua làm ảnh hưởng đến Jimin, khi nghĩ đến điều đó cậu liền càng cảm thấy có lỗi hơn.

Jimin, đừng như vậy được không, làm ơn ra trên đây đi, cậu là đã ở đâu vậy...

_____________________

Tại đại sảnh bệnh viện, Hoseok có chút hối hả chạy vào, mắt lia đi tứ hướng tìm tìm khắp các dãy ghế, phát hiện người liền lập tức chạy qua.

-Taehyung, mày là bị gì rồi? - Hoseok vọt tới trước mặt Taehyung, song phần lo lắng hỏi.

Taehyung ngồi tựa lưng trên ghế đang xem điện thoại, ngước mặt lên nhìn chưa kịp mở miệng đã bị Hoseok cúi xuống giở chân hắn lên.

-Mày bị gãy chân nào, là chân này giỏi chân kia? - Hoseok vừa nói vừa coi xét.

Taehyung khó chịu đẩy Hoseok ra-Mày làm gì vậy! -

Hoseok ngã ngồi ra đất, khó hiểu nhìn Taehyung -Sao mày nói bị gãy chân, ko thấy bó bột gì hết, ko lẽ... Không cứu được? -

-Không cứu được cái đầu mày - Taehyung lạnh giọng đáp.

-Mày rốt cuộc có bị gì không? Mày nói mày bị gãy chân đề xuất tao mới bố chân bốn cẳng chạy đến đây, đừng nói là đã đùa tao? - Hoseok đứng dậy, hoài nghi hỏi lại.

-Tao chuẩn bị có yêu đương tích đây, mau, qua phía trên giúp tao - dứt lời, Taehyung ném một cuộn băng cứu yêu quý qua mang đến Hoseok.

Hoseok bắt lấy, đần mặt ra nhìn cuộn băng cứu yêu đương rồi nhìn Taehyung.

Vẻ mặt Taehyung thể hiện rõ ràng một điều, có âm mưu!

Trên một nhỏ đường có rất nhiều hàng quán, Jungkook vừa chạy chậm vừa nhìn ngó xung quanh. Cậu lấy điện thoại ra xem, đã hơn tám giờ rồi, cậu gọi lại đến mẹ Jimin muốn hỏi xem người nọ đã về hay chưa, kết quả nhận được câu trả lời là vẫn chưa. Bà Park ở nhà cũng là đã đứng ngồi không yên mà chờ đợi.

-Con sẽ đến vài địa điểm để tìm cậu ấy đây, nếu gặp được cậu ấy nhỏ sẽ báo dì tức thì -

Jungkook cúp máy, nghĩ nghĩ xem ko biết mình có bỏ sót địa điểm nào mà Jimin có khả năng đến không. Vào lúc hối hả ko để ý nhìn đường, Jungkook vô ý va phải một người đi đường, tức thì sau đó cậu liền cúi đầu xin lỗi.

Đối phương như nhận ra cậu-Ơ kìa, Jungkook, đi đâu mà gấp vậy? -

Jungkook gửi mắt nhìn người trước mặt, anh chàng còn đang dắt tay một bé gái.-SeonHo -Người này là SeonHo, bạn cùng lớp với cậu.

-Làm gì như thở ko ra khá thế? - SeonHo nhìn dáng vẻ của cậu, cười nói.

Jungkook cố ổn định lại tương đối thở.-Không có gì, tớ có chút việc, thôi, gặp cậu sau nhé - nói rồi cậu định bỏ đi thì lại bị SeonHo giữ lại.

-Cậu gấp thế? Để tớ đoán nhé, cậu là sẽ đến công viên giải trí gặp Jimin đúng không? - SeonHo tự tin đoán.

Jungkook nghe dứt lập tức khẩn trương hỏi lại-Cậu nói gì, có phải cậu thấy Jimin ở khu dã ngoại công viên giải trí không? -

-Ừ thì ban nãy tớ dẫn em gái vào đó đùa có nhìn thấy cậu ấy, đi có một mình - Cô bé mặt cạnh anh trai khoe cái bóng cất cánh của mình với Jungkook-Là chú hề cho em đó -

Nghe được những lời SeonHo vừa nói, Jungkook trên mặt lộ rõ nét mừng rỡ bắt lấy tay đối phương.-SeonHo, cảm ơn cậu, cảm ơn cậu nhiều lắm - dứt lời, Jungkook như thương hiệu phóng đi, để lại SeonHo ngơ ngác vẫn không hiểu vì sao mình được cảm ơn, bản thân là vừa làm việc tốt gì à?

Một đường hướng thẳng vào khu dã ngoại công viên giải trí, Jungkook tiếp tục sở hữu theo hy vọng tìm kiếm khắp địa điểm trong đó. Cuối cùng, cậu nhìn thấy người kia sẽ ngồi bên thành bồn hoa, khu vực bọn họ từng ngồi vui vẻ nói chuyện. Jungkook nhẹ nhõm thở vài khá lấy lại sức, lúc nghe tin thì vội vã đi tìm mà lại khi tìm thấy Jimin rồi cậu cũng chỉ biết ngây ngốc đứng một chỗ ko bước đi nữa.

Jimin vẻ mặt có phần chán chường ngồi đó, ngẩng đầu cứ nhìn lên bầu trời. Chợt, ánh mắt bâng quơ nhẹ chuyển hướng, rất nhanh bắt gặp cậu đứng cách mình một khoảng, Jimin liền có tương đối bất ngờ tuy thế rồi cũng không có phản ứng gì thêm.

Qua vài giây, Jungkook mỉm cười đi qua.-Cậu đi mà ko nói một tiếng, mẹ cậu lo cho cậu lắm đấy -

Jimin tầm mắt rời khỏi Jungkook, không cấp tốc không chậm lên tiếng-Vậy sao -

Jungkook ngồi xuống mặt cạnh Jimin, nhớ ra gì đó liền nói-À phải rồi, tớ đã nói nếu tìm được cậu sẽ gọi báo mẹ cậu biết -

Jimin ko phản đối mà lại vừa rồi lúc nghe tới cậu nói, có nghĩ nghĩ gì đó.

Jungkook lấy điện thoại gọi cho mẹ Jimin, nói rằng Jimin chỉ ra ngoài chơi, trấn an bà thêm vài câu, mẹ Jimin sau đó liền nhẹ nhõm, nhờ cậu nhắc Jimin về sớm và còn gửi lời cảm ơn tới cậu.

Sau lúc Jungkook tắt máy, liền nghe Jimin nói

-Mẹ tớ song lúc khá phiền nhỉ? -

Jungkook mỉm cười-Vì lo mang lại cậu thôi -

-Bình thường nếu muốn tìm tớ đầu tiên là sẽ gọi cậu - dừng một chút Jimin nói tiếp-Vì tớ đã từng nói với mẹ rằng cậu lúc nào cũng mặt cạnh tớ, cứ muốn tìm tớ thì hãy gọi cậu. Ngoài ra, tớ cũng có thể tránh mẹ gọi tới càm ràm -Jimin nhớ tới, khóe môi vô thức cong lên.

Điều này trước cơ Jimin đã kể Jungkook nghe, Jimin nói rằng đã lấy số cậu mang đến mẹ, để khi nào không liên lạc được cho người nọ thì hãy gọi đến cậu vì nhị người lúc nào cũng sẽ ở cạnh nhau. Cậu hỏi Jimin sao lại có thể chắc vậy, Jimin vô cùng tự tin mà nói không ở cạnh cậu thì ở cạnh ai.

Hiện tại lại có hơi đối nghịch.

-Là mẹ tớ nhờ cậu tìm tớ sao? - Jimin nhìn Jungkook hỏi

-Không có, là tớ... Muốn đi tìm cậu - Jungkook thành thật đáp.

Jimin nghe rồi không nói gì, chỉ gật gật đầu.

-Sao cậu lại ở đây một mình - Jungkook thắc mắc hỏi.

Jimin vu vơ nhìn xuống dưới chân, chậm rãi nói-Tớ muốn một mình tới đây chơi, dù có một mình tớ vẫn muốn nghịch thật vui vẻ. Tuy vậy mà... -Nói đến đây, Jimin hơi ngửa đầu, nghô nghê thở dài.-...không thể sánh bằng lúc có cậu -

Jungkook nhìn Jimin. Nếu ở một mình không vui, vậy đừng ở một mình nữa, tớ có thể ở mặt cạnh cậu mà.

-Lần khác tớ với cậu cùng tới đi -

Lời Jungkook nói ra, Jimin nghe được chỉ yên ổn lặng, có thể là ko lên tiếng nói đồng ý tuy vậy cũng không hề muốn phản đối.

Jungkook nói-Chúng ta... Là bạn thân mà - Cậu trong lòng luôn luôn cảm thấy có lỗi cần đâu đó trong lời nói vẫn có chút e ngại, nhưng dù thế, sự chân thành của cậu vẫn là được thể hiện rõ ràng.

-Làm bạn với tớ, có phải cậu thấy tớ rất ích kỷ đúng không? - Jimin bên trên môi nở một nụ cười nhạt.

Jungkook ko hiểu ý Jimin là gì.-Cậu sao lại ích kỷ chứ? -

-Cứ khư khư cậu bên mình, ko muốn cậu đùa với ai khác ngoài tớ, ko gọi là ích kỷ thì là gì chứ? -

-Nếu là tớ, tớ cũng không muốn cậu chơi với ai ngoài tớ - Jungkook cấp tốc nhẹn đáp. Cậu không nghĩ rằng đó là ích kỷ, Jimin yêu thương quý cậu phải mới vậy. Jimin như thế, cũng là bình thường.

Trong mắt Jimin hiện lên chút sầu não, nói-Cậu có biết lúc tớ biết chuyện cậu và Taehyung ở cùng nhau, rồi chuyện cậu nói dối tớ vì Taehyung, tớ đã hoảng sợ thế nào không? Tớ sợ tớ trong lòng cậu không đủ quan trọng, sợ từ trước đến ni đều là do tớ ngộ nhận, những điều đó làm tớ rất thất vọng. Tớ thậm chí ko dám đối mặt với cậu, tớ đã nghĩ cậu ko hề quan lại trọng tớ, nếu vậy càng tiếp xúc với cậu tớ chỉ thêm thấy thất vọng thôi. Tuy thế bây giờ, tớ nhận ra, mình thật ngốc lúc nghĩ như vậy -

Taehyung nói đúng, Jimin là vì sợ bản thân không quan trọng nhất với cậu, đề nghị mới thất vọng. Ko cam trung tâm nhìn cậu để quá các tình cảm lên người khác chứ chưa phải mình phải mới mong từ bỏ tình các bạn với cậu. Bây giờ đến đây, Jimin vẫn mang ý định cắt đứt với cậu nhưng mà không làm được, mấy ngày qua chưa bao giờ Jimin là có thể kiên trì. Đến cuối cùng mới thấy bản thân rất khờ dại.

Jungkook mở miệng định nói gì đó thì liền nghe Jimin nói

-Tớ thấy xấu hổ với cậu lắm -

-Sao chứ? -

Jimin nói-Xin lỗi vì đã để cậu một mình, lúc cậu bị trêu chọc khi thuyết trình tớ cũng chỉ biết trơ mắt ra nhìn. Chỉ vì những suy nghĩ tiêu cực của bản thân, còn định từ bỏ tình bạn với cậu, chắc cậu đã rất giận tớ -

Nếu vẫn là bạn, chẳng phải bầy họ cần tìm cách thấu hiểu nhau sao? nhưng lại Jimin lại không có tác dụng như vậy, người nọ bị chủ yếu lòng đố kỵ của bản thân khống chế cảm xúc. Những chuyện Jimin làm đều muốn tốt mang lại Jungkook, ko muốn ai có thể làm tổn yêu thương cậu. Luôn giữ cậu bên mình, coi cậu là của mình mà bảo vệ. Cho dù biết nó căn nguyên từ chính sự quan tâm, cảm tình chân thành giành cho cậu tuy thế Jimin thừa nhận ra, từ từ mình đang trở buộc phải quá ích kỷ rồi. Jungkook trước giờ so với mình nắm nào, mình còn ko rõ sao? vì sao cứ đề nghị phá vỡ niềm tin giữa nhì người, xoá vứt tình chúng ta đáng quý cùng với cậu nhằm thoả mãn sự ích kỷ của bạn dạng thân chứ. Bọn họ là bạn thân nhưng tín đồ nọ là không thể nên Jungkook chỉ được dành cảm xúc cho riêng rẽ mình.

Jungkook ko biết lúc này nên nói gì mang đến đúng, kỳ thực tất cả cũng chính vì cậu là bạn thân của tín đồ nọ, vày là bạn thân nên bắt đầu giận cậu, điều này cậu hiểu. Hồ hết chuyện cũng trường đoản cú cậu nhưng bắt đầu, hiện tại lại khiến Jimin thấy gồm lỗi với mình.

Những cơn gió lạnh nhẹ thổi qua lay động hàng cây, theo sau là tiếng cười nói có thể loáng thoáng nghe được hòa với giờ hò hét lưỡng lự từ đâu truyền tới, trước mặt còn có vài người qua lại vừa đi vừa chuyện trò với nhau, vớ cả khiến cho một một không khí thật nhộn nhịp, sôi nổi. Vào tuần trước đó cậu cùng Jimin cũng đã ở đây chơi cực kỳ vui vẻ.Jungkook bỗng dưng nhớ tới lời hứa của cậu cùng Jimin ở đây. đàn họ nhờ vào đâu mà rất có thể hứa với nhau như vậy, chẳng phải tất cả là bởi vì bầy họ là bạn của nhau sao!

-Giận gì chứ, chẳng cần đã hứa đang làm bạn của nhau suốt cả quảng đời sao? Cậu nhưng thất hứa thì mới có thể làm tớ giận đó. Không có bất kì ai trong chúng ta được thất hứa! - Jungkook kiên cường nói. Vì chưng là các bạn của nhau yêu cầu mới bao gồm suy nghĩ, hành vi vừa qua, vì Jimin và cậu quá quý quí nhau thôi.

Jimin nhìn cậu-Vẫn làm bạn với nhau được sao? - lúc nói Jimin không lộ quá nhiều biểu cảm tuy thế trong lòng, là thật sự hy vọng.

-Tớ đã có lỗi với cậu, thiệt sự rất ước ao cậu bỏ qua mất - Jungkook nhắm tịt mắt, lẹo tay trước khía cạnh thành tâm ăn năn lỗi. Jimin bị vóc dáng có phần dễ thương và đáng yêu đó của cậu làm cho bật cười.

Jungkook hé mắt, quan sát thấy nụ cười trên môi của Jimin, bất giác cong môi mỉm cười theo. Kế tiếp, cậu đề nghị-Chúng ta, lại thật thân thiết nhé! -

Những chuyện không vui vừa mới rồi đến lúc phải được gỡ quăng quật rồi. Vẫn chính là bạn của nhau mới chính là điều bạn nọ cùng cả Jungkook mong muốn muốn.

Jimin chấp nhận -Ừm -

Sau khi Jimin gật đầu gật đầu với mình, Jungkook còn chưa kịp phấn kích thì lại nhận ra nét phương diện của địch thủ bỗng tất cả chút cụ đổi, có vẻ như đang nghĩ gì đó, cậu vướng mắc hỏi-Cậu sao vậy? -

Jimin chính là trong lòng vẫn còn điều gì khác đó khiến bạn dạng thân băn khoăn.Do dự một chút kế tiếp mới hotline cậu-Jungkook à -

-Hửm? -

-Cậu, có thể đừng thích Taehyung nữa được không? -

Jungkook tất cả phần sững sờ, cậu không cho là rằng Jimin sẽ nói chuyện này cùng với mình, trong mắt lộ ra chút cực nhọc xử.

Jimin nói tiếp-Taehyung, đó không phải là tín đồ cậu rất có thể thích Jungkook à -

Không chỉ Jimin, chính cậu cũng nhấn thức được điều đó, cậu và Taehyung, quá khác biệt.

Qua một lúc, Jungkook mới gượng cười nói-Tớ cũng ko biết vì sao mình lại thích Taehyung nữa. Một người kiêu ngạo như vậy ko biết sao tớ lại thích được nữa? không hẳn là tớ chưa từng có ý ngừng lại, chỉ là, tớ không chống được bạn dạng thân. Tớ thấu hiểu sẽ chẳng có công dụng gì cùng cũng không mong muốn đợi được đáp trả. Tớ chỉ dễ dàng muốn say đắm -

Đây là lần đầu tiên cậu nói ra phần nhiều điều giấu rất sâu vào tận đáy lòng cho tất cả những người khác biết, dù ban sơ có hơi dè dặt nhưng bởi vì Jimin là các bạn cậu, bọn họ sau thời điểm trải qua những hiểu lầm kia thì đã thêm phần thấu hiểu nhau hơn, cậu tin, Jimin đang hiểu.

-Nếu đã biết ko có kết quả sao còn thích, Taehyung không phải là người cậu cần thích. Nếu cậu cứ thích cậu ta, đến một lúc cũng sẽ bị tổn thương, tớ không muốn để cậu bị tổn thương - Jimin là thật tâm thân yêu cậu, luôn luôn muốn cậu nhận được những điều tốt đẹp.

-Đừng lo mang lại tớ, Taehyung coi tớ là bạn, đối xử với tớ rất tốt, sẽ không có gì đâu - Jungkook cười, tỏ vẻ không có gì, sau đó tin tưởng nói

-Với lại chẳng phải cậu luôn luôn ở mặt cạnh bảo vệ tớ sao? -

Jimin nghe thấy, nhẹ nhàng mỉm cười.

Nếu Jungkook đang nói vậy rồi, Jimin cũng không muốn nói gì thêm. Dù trong tâm vẫn còn những hung ác và lo lắng nhưng Jimin lại bất chợt nhận ra, có lẽ rằng không phải tự nhiên mà Jungkook say đắm Taehyung, vậy thì dù là là vậy nào, Jimin cảm thấy bạn dạng thân cũng buộc phải tôn trọng cảm xúc của cậu.

Xem thêm: Download Plants Vs Zombies Pc Game Free Download Full Version

Bỗng, chuông điện thoại cảm ứng thông minh trong túi Jungkook kêu lên. Cậu kéo ra nhìn tức khắc thấy cái brand name "Taehyung" nằm tại màn hình, lại nhớ tới ban nãy lỡ thất hứa với hắn, lẽ như thế nào gọi bản thân về xử tội?

-Tớ nghe điện thoại một chút - Jungkook cười nói với Jimin rồi cù đi chỗ khác, bắt máy "Alô" một tiếng.

Người mặt đầu dây lập tức gấp gáp nói-"Alô, Jungkook, là tôi Hoseok đây, cậu mau đến bệnh viện cấp tốc lên, Taehyung gặp tai nạn, sẽ ở trong đây nè" -

Jungkook nghe kết thúc liền sửng sốt hỏi lại-Sao chứ? Cậu ấy... Gặp tai nạn? -

-"Tôi sẽ gửi địa chỉ qua mang đến cậu, câu mau tới đây nhé" -

-Được -

Jimin lân cận vừa rồi nghe được lời Jungkook nói vào năng lượng điện thoại, hóng cậu tắt trang bị liền hỏi

-Có chuyện gì thế, ai gặp tai nạn? -

-Là Taehyung, không biết có chuyện gì nữa, tớ phải đến xem mới được - Jungkook đứng dậy, lo lắng nói

-Tớ đi với cậu - Jimin đề nghị.

Jungkook không phản đối, nhìn Jimin gật đầu.

Sau lúc cuộc gọi kết thúc, ở đầu dây bên kia có người nào đó sờ cằm cảm thán

-Tao diễn quả thật rất tài tình đấy chứ -

Taehyung nghe Hoseok nói, nhếch môi mỉm cười một cái.

-Cả băng bó mang đến mày cũng khéo như thế. Jungkook chắc chắn sẽ ko thể nhận ra - Hoseok nhìn Taehyung sẽ ngồi bắt chéo chân bên trên ghế với cổ chân bên trái đã được băng bó như bị thương mà tự tin nói.

Lại thấy dáng vẻ của Taehyung thật hài hước, ko nhịn được bật cười. Người bị mến sẽ ngồi khoan thai như vậy sao a.

Taehyung không vui-Mày cười cái gì? -

-Không có gì, tuy thế mà tao vẫn ko hiểu sao mày lại giả vờ bị thương để lừa Jungkook chứ? - Hoseok thắc mắc nói.

Vì sao hả? Vì Taehyung muốn Jungkook bắt buộc không được hắt hủi hắn như lúc nãy. Nghe cho tới Jimin một cái thì liền vội hối hả vàng chạy ra khỏi nhà trong những khi đã bao gồm hẹn với hắn, hắn lúc đó trong lòng rất nóng giận cùng uất ức, còn có chút gì đó tị ghét. Hắn muốn xem xem, nếu hắn cũng có chuyện thì cậu phản ứng có sốt sắng như vậy không, hắn muốn nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của cậu dành mang đến hắn, nhất định phải rộng Jimin hắn mới vừa lòng.

-Đùa một chút đến vui - Taehyung cong khóe môi cười nói

-Nếu vậy tao thấy mày đùa chuyện này với tía mẹ mày chẳng phải sẽ vui rộng sao? - Hoseok hứng thú cười cười.

Đột nhiên cổ họng Taehyung đông cứng ko biết nói gì.

Một hồi sau, Jungkook và Jimin có mặt ở bệnh viện. Vừa đi vào cổng được một đoạn đã thấy Hoseok đứng trước cửa lớn sảnh bệnh viện một tay vẫy vẫy, một tay đỡ Taehyung bên cạnh, cậu và Jimin liền chạy qua.

-Có chuyện gì vậy, Taehyung bị yêu quý có nặng lắm không? - Jungkook vừa chạy tới đã lên tiếng hỏi han.

-Cậu tới rồi sao, Jimin cũng tới nữa - Hoseok nhìn nhì người cười nói.

Taehyung ko cảm tình nhìn Jimin một cái dứt mới trả lời Jungkook-Tôi ko có gì -

-Chân Taehyung bị bong gân, bác sĩ nói ko sao, vài tuần là khỏi - Hoseok bộc lộ khả năng diễn xuất, nói như thật.

-Sao lại như vậy, bị ngã sao? - Jungkook nhìn cái chân bị băng bó của Taehyung rồi hỏi Hoseok.

-Lúc nãy bọn tôi đi uống, vừa new tới trước cửa, Taehyung không chịu nhìn đường... -

Taehyung nghe thấy có chỗ không vừa ý, liền nghiến răng nói nhỏ-Là ko cẩn thận -

Hoseok nghe rồi cười cười sửa lại-À... Là ko cẩn thận cần bị ngã -

-Cậu phải cẩn thận rộng chứ, bong gân cũng rất nguy hiểm - Jungkook lo lắng nói.

Taehyung tỏ vẻ không tồn tại gì cơ mà phất phất tay, ngược lại trong lòng lại tỏa khắp một cảm xúc vui vẻ bất thường.Từ lời kể đến nét mặt cử chỉ, Taehyung biết Jungkook là sẽ lo mang đến hắn, trái thực phía trên là điều hắn ý muốn chờ.

-Là bong gân sao? - Jimin bước tới gần muốn coi thử.

Taehyung thấy vậy lập tức phản ứng-Cậu đứng yên, định làm gì đó, đừng tới đây -

-Cậu bị gì vậy? - Jimin dùng ánh mắt quái dị nhìn Taehyung.

-Nhìn cậu thật là đáng sợ đó, có phải có ý đồ xấu với tôi? - Taehyung hắn phải đề phòng với Jimin này, ko biết chừng lại bị tên này lật tẩy.

Hoseok thấy Taehyung hoảng hốt như vậy, buồn cười không nhịn được con quay mặt đi chỗ khác.

-Chỉ bong gân, có cần phóng đại lên là bị tai nạn rồi gọi người khác tới đây không, còn tưởng là cậu bị gì gớm khủng lắm - Jimin lời nói có ý mỉa mai nói.

Jungkook đồng tình, chính xác là nói bao gồm hơi quá thật, cậu còn sợ Taehyung thật sự bị tai nạn, bây giờ đã yên tâm hơn rồi.

-Còn không đủ khiếp khủng? Với lại tôi có gọi cậu tới sao? Là Hoseok đi nhiều chuyện nói mang lại Jungkook mà, cũng chưa từng gọi cậu tới - Taehyung oán giận nói.

Hoseok nghe ngừng quay lịch sự bàng hoàng nhìn Taehyung. Hắn liền ánh mắt với theo ý tứ ra hiệu chiếu Hoseok một phát.

-Đúng rồi, là tao, là tao nhiều chuyện - Hoseok nể phục, khá khen đến kịch bản của mày.

-Được rồi, được rồi, bây giờ cũng ko còn sớm, cậu đề nghị về nghỉ ngơi đi Taehyung - Jungkook thân thương nhắc nhở, cũng là ko muốn Taehyung và Jimin ở phía trên lời qua tiếng lại nữa. Cậu thật dở khóc dở cười với nhì người này, cả đứng trước cửa bệnh viện cũng muốn khẩu chiến với nhau.

Taehyung cũng ko muốn đôi teo với Jimin này nữa, tên này dù đến hắn có "bị thương" cũng có thể tìm chuyện gây sự, thật quá đáng ghét.-Hoseok, mau gọi xe đến gửi tao về -

Hoseok nghe vậy, ghé vào tai Taehyung nói-Mày còn ko hạ màn rồi lái xe cộ tự về đi chứ - Tuy không biết sau khi hạ màn gồm bị ném đá tới cả nhập viện thiệt không, nhưng cũng khá đáng mong chờ a.

-Tao không muốn, với lại tao đi taxi tới đây - Taehyung lạnh giọng đáp. Nhìn thấy Jungkook lo lắng đến hắn, hắn ko muốn hạ màn sớm, vả lại, nếu lúc này hạ màn chắc chắn là sẽ bị Jimin kia khoái chí cười nhạo.

Hoseok thấy Taehyung có phần kỳ quái nhưng cũng không phản đối. Muốn diễn đến cùng? Mày thật là diễn viên có trung tâm với nghề.

Ra khỏi bệnh viện, Hoseok liền hướng Jungkook và Jimin cảm kích nói-Được rồi, cảm ơn hai cậu nhiều nhé! nhị cậu về đi, bọn tôi ở phía trên đợi xe tới rước -

Jungkook con quay sang hỏi Jimin-Chúng ta ở phía trên đợi cùng các cậu ấy một chút nhé Jimin? -

Taehyung nghe thế trong lòng đầy tự đắc, hắn là bị thương, còn ở đây, sao Jungkook nỡ bỏ về được.

Jimin liếc nhìn qua Taehyung rồi nói-Phải chờ cùng chứ, lỡ Taehyung lại không cẩn thận bị ngã, bị mến nốt chân cơ thì phải làm thế nào a -

Mấy lời của Jimin thành công xuất sắc chọc tức Taehyung, ánh nhìn nổi lửa của hắn lập tức chiếu tới hy vọng thiêu rụi người.

-Vậy đợi cùng bọn tôi nhé, cảm ơn nhị cậu - Hoseok cười nói.

Cảm ơn Jungkook thôi, cảm ơn Jimin làm gì! Taehyung hắn thật muốn đuổi cái brand name thấy fan "bị thương" không chút mến yêu này đi khu vực khác. Lúc nãy chỉ có Jungkook đến thôi thì tốt biết bao nhiêu, đúng là đồ phá đám.

Bên cơ đường có một tiệm bán bánh cá vô tình đập vào mắt Hoseok, cái bụng của người nọ nhờ vậy mà bắt đầu biểu tình sau cả buổi tối chưa nạp năng lượng gì vì trò giả què của Taehyung.-Tao qua kia cài bánh chút, đói bụng quá - Hoseok xoa xoa bụng nói với Taehyung rồi liền vụt đi.

-Cậu bây giờ thấy thế nào, còn đau không? - Jungkook cù qua hỏi Taehyung, thân thiết muốn biết tình trạng của hắn.

Taehyung ko nhìn cậu mà trả lời-Vẫn còn rất nhức -

-Đau vậy sao? Có thật không? - Jimin tỏ vẻ hoài nghi lên tiếng.

-Nói vậy là ý gì? - Taehyung ánh mắt sắc như đao lập tức phóng tới.

Jimin bình thản nhìn xe trên đường qua lại, đáp-Không có ý gì cả -

Taehyung thật muốn dùng cái chân đã băng bó này đá mang đến Jimin mấy cái. Đúng đó, là hắn giả vờ bị yêu quý đó, có phải là nhìn ra rồi không, sao ko la lên đến Jungkook biết đi, ở phía trên đâm chọt hắn, tên hèn hạ. Lúc nãy khi Hoseok và Jungkook phía 2 bên dìu hắn ra ngoài, hắn cảm thấy Jimin đi phía sau cứ như đã quan sát hắn khiến hắn vô cùng khó chịu. Từ đầu đến cuối đều khiến người ta ko vừa mắt, tên Jimin này phải rước lên thớt, băm a, băm a, băm ra nghìn mảnh hắn mới hả dạ.

Kế đó, bầu ko khí xung quanh Jungkook cứ vậy mà trở đề xuất thật âm trầm, căng thẳng. Có thể gọi nó là một trận chiến của sự lặng lặng, mà người đứng ở giữa như cậu là kẻ đáng mến chịu trận.

Vài phút sau, Hoseok lắc lư ôm túi bánh cá tảo lại. Vừa ăn uống vừa xuýt xoa-Bánh cá này ngon thật đó, mày ăn thử một cái đi Taehyung - Hoseok đưa túi giấy đầy bánh cá đến trước mặt Taehyung.

-Mày giữ lấy mà ăn - Taehyung lạnh giọng nói, lại bắt đầu không kiên nhẫn-Xe sao tới thọ vậy? -

-Mày chờ chút đi, tao gọi đến chú tài xế nhà tao rồi - nói xong, Hoseok chìa túi bánh đến trước Jimin-Ăn thử một cái đi -

Jimin lắc đầu-Tôi không ăn -

-Sao ai cũng từ chối vậy, còn Jungkook? -

Hoseok rước bánh cá mời Jungkook, cậu định nói không ăn nhưng là vừa mở miệng sẽ bị Hoseok nhét bánh cá vào chặn miệng.

-Cậu không được từ chối, tôi sở hữu nhiều lắm - Hoseok vừa nạp năng lượng vừa nói.

Jungkook cắn một miếng nhai nhai sau đó tròn mắt cảm thán -Đúng là ngon thật -

-Tôi nói mà, à, còn cái này - Hoseok nhớ ra gì đó, đút tay vào túi áo khoác lấy ra một cái móc khóa hình bé cá lắc lắc trước mặt Jungkook.

-Là gì vậy? - Jungkook thắc mắc

-Tôi download nhiều phải được tặng đó -

-Mày mua từng nào mà nhiều? - Taehyung thuận miệng hỏi

-Tám cái -

-Mày đúng là ăn nhiều như heo -

Hoseok không để trung tâm lời Taehyung, nhìn móc khóa thắc mắc-Là vì chưng tự họ sản xuất sao, chắc ko đâu, nhìn cũng không tệ -

-Cho tôi coi với - Jungkook hứng thú đi qua chỗ Hoseok, nhìn nhìn cái móc khóa rồi nói-Cũng dễ yêu quý thật -

Trong lúc hai người tê đang chuyên chú vào cái móc khóa, bỗng nhiên Jimin ở kề bên Taehyung lên tiếng-Này Taehyung -

Taehyung không thiện chí phun ra một chữ-Gì? -

-Cậu mà làm tổn yêu đương Jungkook, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua đâu -

Taehyung nghe dứt còn còn chưa kịp nói gì đã nghe Jimin hướng nhị người cơ nói-Cho tôi một cái bánh với - dứt lời liền bỏ đi.

Taehyung ngay hôm nay lại thấy ko ưa nổi Jimin nữa rồi. Gì chứ, vừa rồi là đang bắt nạt doạ hắn sao, từ cơ hội nào mà lại hắn bị trở thành một kẻ xấu xa bất lương như vậy thế? Hắn đúng thật mất trí khi lúc trước lại muốn Jungkook và Jimin làm lành với nhau.

Nhưng mà, chú ý thấy nụ cười trên môi Jungkook bây giờ lại khiến cho trong lòng Taehyung có nào đó rất cực nhọc nói, có lẽ rằng cậu đã thật sự trút quăng quật được hết đều phiền muộn tự mấy ngày qua rồi, hắn cảm thấy y như mình cũng trút vứt được nhiệm vụ gì đó. Xuất sắc thôi, từ ni hắn ko cần đề xuất thấy bộ mặt bi thảm thảm của cậu nữa, vắt vào này lại là cảnh tượng quấn lấy nhau cực nhọc coi của cậu với Jimin. Nhưng mà sao thương hiệu Jimin này chẳng dễ ưa hơn 1 chút nào vậy.

Sáng sớm ngày thứ hai, Jungkook balô vác trên vai, mắt vẫn không mở nổi lờ đờ bước đi. Vẫn còn đấy khá sớm nên trên hiên chạy dọc lớp học lúc này yên tĩnh vô cùng. Cậu đậy miệng ngáp một cái, bất chợt nghe tiếng ai đó vang lên từ phía sau

-Jungkook!!! -

Ai đó ngân dài thương hiệu cậu mà gọi, vừa mới xoay đầu liền bị một vật thể sống tấn công, bổ nhào tới ôm chằm lấy cổ cậu.

-Jungkook a, trong ngày hôm qua có mơ thấy tớ không? -

-Jimin... Mau buông... Tớ nghẹt thở chết - Jungkook khó khăn lên tiếng, cố gỡ tay người cơ ra. Tuy thế mà tình huống thế này lại làm cậu âm thầm vui mừng. Jimin trở lại với cậu rồi.

Jimin lại siết chặt hơn-Tớ nhớ cậu muốn chết, người ta là đang thể hiện tình cảm với cậu -

Thể hiện tình cảm thô bạo như vậy, Jungkook tớ chỉ thấy hoảng sợ thôi.

Jimin nới lỏng tay, ghé lại gần Jungkook véo má cậu-Jungkook của tớ, dễ yêu đương quá -

-Người khác sẽ nhìn thấy bây giờ - Jungkook đẩy Jimin ra rồi bỏ đi.

-Jungkook, chờ tớ - Jimin liền bám dính cậu.

-Mới sáng sớm, cậu thật ồn ào - Jungkook than phiền.

-Thì có làm sao, cậu đã ngại ngùng chứ gì? - Jimin cười cười nói.

-Tớ ko thèm nói với cậu nữa - Jungkook ko để ý người kia, bước nhanh hơn.

Môi lại cong lên cười trộm, đã lâu ko được thấy Jimin vo ve mặt tai mình, bình thường sẽ thấy thật phiền toái, nhưng hôm nay lại đặc biệt vui vẻ. Từ giờ bọn họ lại ở cạnh nhau rồi, nhất định cậu sẽ ko bao giờ làm bạn thân của cậu buồn nữa.