Truyện ngắn đau lòng dễ khiến người ta phải khóc

      6

Nhung gạch rèm cửa sổ, stress tựa đầu lên gối quan sát ra ngoài.

Bạn đang xem: Truyện ngắn đau lòng dễ khiến người ta phải khóc

Gió rít lên từng hồi ê ẩm, cuốn rất nhiều cành cây khô khốc gãy đổ bay khắp mặt đường.


*
Minh họa: Văn Nguyễn

năm nay mùa đông tới sớm. Mới đầu tháng mười mà gần như thứ đã cực kỳ tái tê. Nghe đâu tất cả luồng không không khí lạnh từ Bắc cực tràn xuống rồi nằm im không chịu đựng di chuyển. Trường học, công sở, chợ búa gì cũng đóng cửa hết trơn. Tuyết ko rơi, nắng chang chang, nhưng mà nhiệt độ luôn dưới -20°C. Chính quyền đề xuất người già với trẻ bé dại nếu không tồn tại việc cần thiết thì đề nghị ở nhà. Thủ bao phủ Anchorage như một thành phố chết. Tư bề im lặng hóa đá.

sát tuần nay, Nhung không bước chân ra ngoài cửa. Thà tuyết rơi trắng trời ko sao, chứ lạnh kiểu này sợ hãi lắm. Mặc từng nào lớp áo nhưng gió vẫn luồn qua giảm thịt da, đầu mong muốn bể tung bởi vì nhức. Rogers call về bảo anh rất cần được ở lại để lo cho khối hệ thống sưởi và nước nóng của mấy ngàn căn hộ. Tất cả gì cần kíp cứ gọi, anh chạy về liền. Nhung nhún mình vai, vậy cũng hay. Đó là loại cớ mang lại hai đứa chưa phải giáp mặt nhau, nhằm thử lòng, coi thân hai vợ chồng có còn tình cảm.

Nói vậy thôi chứ Nhung vững chắc là không có gì ứ đọng lại. Ngay lập tức từ phút lúc đầu đến với nhau chẳng có cảm hứng gì, thì mười năm, nhì mươi năm làm thế nào mà rung động. Má bảo chớ lo, thế đi con, lửa ngay sát rơm nhiều ngày cũng cháy. Chiều nó một tí thôi là chấm dứt ngay kia mà. Vậy cơ mà bảy tám năm nay, cô xài không còn bao xăng cộ, củi than, mà lại lửa rơm như chạm chán phải tuyết băng, trơ trơ ko bén nổi.

Số mình vậy thì biết trách ai bây giờ? Thôi thì đành cam chịu.

có tiếng gõ cửa ngõ ầm ầm. Nhung cũng chẳng thèm vực dậy ra coi thử là ai. Ví như là Rogers thì anh ta gồm chìa khóa nhằm tự vô. Còn bạn khác cứ kệ.

- Nhung! mày ra xuất hiện cái coi. Bộ chết trong số đó rồi à!

chiếc giọng chát chúa của dì Mai vang lên lanh lảnh. Thiệt là ý muốn yên cũng ko được.

- con đây!

- Sao bữa giờ đồng hồ bây ko tới tiệm?

- Lạnh gắng này ma nào đi làm việc móng mà lại tới bỏ ra cho mắc công hả dì?

- Sao không? khách hàng tới tìm kiếm bây vượt trời. Đứa nào thì cũng nghỉ chắc chắn tao dẹp tiệm sớm.

Nhung ngả bạn ra ghế sofa. Mắt nhắm ép mệt mỏi.

- Cho con nghỉ tới hết tuần sau đi. Thọ lắm rồi mới được ở trong nhà một mình dễ chịu và thoải mái như vầy á.

Dì cho tới ngồi kề bên, nuốm bàn tay cô nhấp lên xuống lắc ra chiều thông cảm. Bây với ông xã sao rồi? Cứ vậy hoài sao? Ở không được nữa thì thôi nhau đi. Mỹ mà, lũ bà phệ lệnh lắm. Nghỉ làm cũng ok.

Xem thêm: Huyen Thoai Bien Xanh " - Xem Phim Huyền Thoại Biển Xanh

Nhưng không được ngơi nghỉ đây. Tự nhiên và thoải mái giọng dì nhỏ dần rồi thì thào ra chiều ghê hãi. Tim dì đập thình thịch, tay đổ mồ hôi, đôi mắt len lén ngó quanh tòa nhà tối hù, không có ánh sáng sủa lọt vô vì rèm cửa ngõ dày do cái tật khó khăn ngủ của Nhung kể từ ngày tới Mỹ.

- Sao tao thấy tòa nhà này âm u, rờn rợn núm nào. Chị tư kêu tao chuyển xâu chuỗi này cho bây. Mới chỉ thỉnh thầy sống bển nhờ cất hộ qua. Nhớ treo trong người nhen. Linh lắm!

- Má bé nói với dì con bị ma nhập nên người cứ như sinh hoạt trển xuống đúng không? Ma cỏ gì sinh sống đây? Con khỏe mạnh khù chứ có bị gì đâu mà anh chị em cứ khiêu vũ dựng. Ủa ai đem qua vậy dì? cỗ nhà có bạn về nước ta hả?

- Không. Ngày qua thằng Hiển tất cả tới tiệm…

2.

Tám năm, ký kết ức về tình yêu xưa tưởng đang ngủ vùi không lúc nào thức giấc. Gần ba ngàn ngày viễn xứ, Nhung lảng tránh tất cả những cuộc gọi, tin nhắn, email lẫn thư tay anh nhờ cất hộ đến. Cô thay đổi nhà mấy lần chỉ để Hiển lưỡng lự đường liên lạc nhưng ở đầu cuối anh cũng lần ra. Nhung chũm quên Hiển như nuốm giấu một mớ của cải quý giá bán vô ngần để toàn tâm toàn ý sống bên chồng, kiếm tiền lo cho cha mẹ và mái ấm gia đình nhóc nheo. Vậy mà lại giờ chỉ một câu nói nhỏ tuổi nhẹ của dì Mai, vượt khứ chốc lát tràn về, lòng cô rối bời như sóng.

Năm Nhung hai mươi tuổi, như một định mệnh trời giành riêng cho sẵn, cô cấp cất bước sang sông.

một giở đang sẵn sàng lên giảng đường, má hotline điện cả chục lần, hối, bây tranh thủ buổi tối nay về vội chứ mai người ta tới nhà mình coi mắt rồi, không lẽ hổng bao gồm cô dâu? Đâu phải ai cũng có cơ hội đổi đời này. Má vật nài con, chớ cứng cổ cứng đầu. Về nhen, không là lỡ dở hầu hết thứ hết. Thật ra Nhung cũng nghe ba má nhỏ dại to nói chục lần rồi, bắt đầu từ ngày chị Bông dễ thương xóm trên, xúng xính trong cỗ áo cưới white tinh, bên cạnh ông chồng cao to, hói đầu, khía cạnh đỏ kè, bụng lớn như loại trống chầu trong thời gian ngày hôn lễ. Nông thôn khổ nghèo giây lát rần rần bàn tán. Nhà con Bông một bước tới mây. Chừng như của hồi môn cho tới mấy trăm “chai”, trả mẫu vèo không còn nợ nần, còn đủ cất lại căn nhà dột nát. Ai biểu bà không chịu đựng đẻ con xinh đẹp mang lại Mỹ mang lại Tây ngó dòm. Đen thui xấu òm như bé Mén nhà bà thì an phận buôn gánh phân phối bưng, ra đồng chăn trâu không thì xuống biển lớn miệt mài đợi ghe cá.

xã làng còn chưa kịp hoàn hồn, Bông làm bà mối non tay, thường xuyên dắt Mỹ về làm mai cho các chị em quê chân còn bám phèn.

- quăng quật trốn đi cùng với anh!

Nhung sững sờ ngước chú ý khuôn phương diện ướt mem của Hiển. Cô ko khóc. Hai mắt ráo hoảnh chẳng rước nổi giọt nước đôi mắt chảy ra ngoài. Cuộc sống đời thường gia đình không cho phép Nhung lựa chọn. Cô bắt buộc ích kỷ tới trường kiếm loại bằng mai sau về làm giáo viên gõ đầu trẻ em lương vài ba triệu bạc hay cao chạy xa cất cánh với Hiển mà lại không nghĩ cho những cực khổ vây lấy gia đình và nỗi vất vả trằn ai của ba má. Sáu mươi tuổi, bố má chưa xuất hiện một ngày vui. Xung quanh năm xuyên suốt tháng sớm tối tảo tần nhặt đậu, vò bột, bào dừa lo mang lại chục xoong trà giữa chợ. Hàng chè đông khách là nguồn thu nhập duy nhất cho cả chục người. Mưa cũng như nắng, lụt lội hay hạn hán triền miên, gần như hạt đậu ván, đậu xanh vẫn múp tròn, nồi trôi nước hay trà chuối kia luôn nồng nàn mập ngọt. Nhung sợ dịp cuối ngày trà ế. Má bỏ bịch, cả bầy đàn con đi từ trên đầu trên xóm dưới mời xuất bán cho bằng hết lô này, để thoát cảnh ăn uống trừ cơm. Cô sợ luôn luôn những ngày cuối năm, má ngồi cộng sổ tính trả chi phí đường, bột, đậu cho những người ta rồi thở dài nghe ảo não. Ngọt đâu không thấy, chỉ nghe vị trà mặn đắng nghỉ ngơi đầu môi.