Truyện ma có thật những câu chuyện ma hay nhất

      60

Năm cấp 2,3 hầu hết tôi rất ít có thời hạn ở nhà bởi phải đến lớp xa.Gia đình tôi sinh sống trong Đăk Lăk,còn tôi học tập ở Cam Ranh,Khánh Hòa.Chỉ các ngày nghỉ ngơi lễ,tôi new có thời cơ được trở về viếng thăm nhà.Ngày 20/11,năm đang học lớp 11,cách đây cũng gần 10 năm rồi,tôi tranh thủ về viếng thăm gia đình.

Bạn đang xem: Truyện ma có thật những câu chuyện ma hay nhất

*

Thông thường,tôi tuyệt bắt xe đêm vì đi do đó thì sáng sủa sớm mai là tôi cũng vừa đến nhà.Lần này cũng thế,20h30′ tôi bắt xe pháo ra Ninh Hòa đợi xe về Đăk Lăk.Đến Ninh Hòa,đồng hồ đeo tay của mình vừa mới chỉ hơn 0h,còn vượt sớm để sở hữu xe về vì ít nhất cũng đề xuất đến 2-3h sáng mới có xe chạy lên Đăk Lăk.Tôi xịt vào quán mặt đường điện thoại tư vấn nước uống tuy nhiên khổ nổi tôi ko thể ngồi thọ vì rất nhiều muỗi,lại bi thương ngủ nữa.Tôi vội uống nhanh ly nước và đi đi lại lại trước quán.

Cứ vậy hoài cũng chán,tôi quyết đinh đi dạo từ ngã 3 vào ra bổ 3 ngoài(Ở thị trấn Ninh Hòa tất cả 2 ngã 3-Trên QL1A=ngã 3 trong.QL26 về Đăk Lăk=ngã 3 ngoài,cách nhau chừng 1km) thịt thời gian,đồng thời cầu may có 1 chuyến xe pháo nào đó về sớm sẽ được nhờ.Đi được 1/2 quãng mặt đường thì từ phía đằng sau có ánh sáng rọi tới làm tôi hoan lạc và muốn nó là xe pháo khách.Quả nhiên đó là một trong những chiếc xe khách thật,chiếc 12 nơi đang thù lù lao về phía tôi.May quá!!có xe về rồi,tôi thầm suy nghĩ bụng.Tôi vội chuyển tay ra hiệu và vừa mang lại chỗ tôi thì xe dừng lại cho tôi lên.

Xem thêm: Phim Cô Thư Ký Xinh Đẹp ' Sau 19 Năm, Nguyễn Thu Hương

Chẳng phải xem xét gì thêm,tôi gấp leo lên.Trên xe chỉ với duy độc nhất vô nhị 1 băng ghế không ai ngồi.Vậy là thoải mái và tự nhiên tôi vừa ko buộc phải làm mồi cho bè đảng muỗi vừa được 1 khu vực ngồi rộng thoải mái rồi.Tôi mừng cuống mà ko mảy may chú ý xung quanh bản thân mọi fan thế nào.Chợt tôi nhận ra một điều lạ lùng là sao tôi vừa bắt đầu lên thôi nhưng mà xe đã lên tới mức đèo phụng hoàng rồi??Lúc này tôi mới ban đầu nhìn mọi người xung quanh…mọi người vẫn thức cơ mà chẳng ai nói cùng với ai câu nào.Để ý một hồi tôi thấy họ thế nào ấy……..ánh mắt họ buồn buồn khó khăn tả.Tôi cũng chẳng bi đát nói cùng với ai.Xe vẫn liên tục cuộc hành trình của nó và đã đi đến địa phận thị xã M’Đrak,tỉnh Đăk Lăk.

Điều đó làm tôi thấy vơi nhỏm trong người.Nhưng tai quái lạ!!Sao đồng hồ thời trang chỉ new 1h30,thế là cố gắng nào???Đồng phần đông pin,tôi chỉ ra rằng vậy.Lúc này sương mù đã dày đặc,xe chỉ hoàn toàn có thể chạy chầm đủng đỉnh thôi đề xuất tôi rất có thể quan sát được cảnh thiết bị phía trước.Đến 1 phần đường khá bằng và thẳng,xa xa vùng phía đằng trước xe,qua ánh sáng đèn tôi hoàn toàn có thể thấy được 1 ngôi miếu bắt đầu đang tỏa làn khói trắng xóa.Chắc bao gồm xe vừa mới lên ghé qua thắp nhang.Xe tôi đi ngay gần đến này cũng chầm đủng đỉnh rồi ngừng lại.Có lẽ bên xe chúng ta xuống thắp nhang,tôi nghĩ rằng vậy.Nhưng ko,mọi bạn trên xe cũng xuống.Đến lúc này tôi bắt đầu kinh hồn nhận biết họ đi ko như các con người bình thường,nhẹ nhàng như vẫn lướt trên ko vậy.

Tâm trí tôi bước đầu hoảng loạn,trong người y như có 1 luồng điện mát rượi chạy khắp.Chưa kịp định thần,từ phía sau tôi nghe thoảng 1 giọng nói:”x…u…ố..n…g ă….n c…ơ..m đ…i c.c..h…á…u”.Quay lại thì tôi đang ko còn biết được những điều gì nữa.Khi tỉnh dậy,tôi thấy bản thân đang bên trong trạm xá của một xã ở huyện M’Đrak.Tôi hỏi chị trực ban sao tôi lại nằm đó thì chị cho thấy là bao gồm xe chở hàng từ Nha Trang lên “lượm” được tôi cạnh ngôi miếu đó.Và chị cũng cho tôi biết là cách đây 1 tuần,1 xe pháo khách đang hoạt động tốc độ khá cấp tốc bị bể bánh,tài xế mất lái đâm bắt buộc tảng đá bên đường.Chỉ 3 fan được cứu giúp sống.Chị cứ tưởng tôi có người thân chết trong vụ tai nạn,vì âu sầu nên ra đó.Ko lẽ băng ghế tôi ngồi là của 3 bạn còn sống?

Tôi đã hết gần hai năm điều trị chứng rối loạn tư tưởng sau sự núm xảy ra.Đến bây chừ tôi vẫn không thể hình dung ra khuôn mặt tín đồ đã kêu tôi xuống ăn uống cơm.Có 1 điều chắc hẳn rằng là ko cần con người bình thường.

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện lòng từ trọng bằng cách ghi nguồn reciclage.org và tên người sáng tác khi lấy truyện đi bất kể đâu
*