Truyện chiến thần hào môn giang ninh

      29

Chưa mang lại phương Bắc được mấy ngày, tức tốc bị mấy đợt tín đồ đến ám sát, song nếu là nhằm vào anh cơ mà đến, thì Giang Ninh cũng chẳng thèm xem xét làm gì, nhưng những người này, rò ràng là vẫn nhắm vào Lâm Vũ Chân!

“Rầm rầm!”

“Rầm rầm!”

Giang Ninh đuổi theo, chớp mắt liền đã đuổi theo kịp hai người.

Bạn đang xem: Truyện chiến thần hào môn giang ninh

“Còn ước ao chạy sao?”

Rồi bất thần thay, tốc độ của Giang Ninh bỗng tăng vọt, như chủng loại báo săn, cấp tốc đến lạ thường!

Ở trong màn tối đen, thì còn đáng sợ hơn cả mà quỷ.

Hai tên gần cạnh thủ, cơ bản là không tồn tại ý hy vọng đánh nhau với Giang Ninh, thậm chí còn đến cả một quyền của Giang Ninh cũng mang kệ, cơ mà chỉ mong muốn trốn thoát.

Thế dẫu vậy quả đấm của Giang Ninh, bọn họ dám chịu đựng được ở ở đâu chứt!

Chỉ với cùng một quyền, thì đã tạo nên một người trong các số ấy phải vấp ngã xuống đất, mà không thể phát ra được giờ đồng hồ kêu nào, người còn lại thấy vậy, thì ko chút do dự, lập tức giảm nát viên thuốc sinh hoạt trong miệng, chỉ vài giây đồng hồ sau, vẻ mặt đã trở cần xanh đen, rồi tắt thở ngay trong nháy mắt!

Giang Ninh tiến lên nhìn thoáng qua, thì hầu như thấy được hình xăm đỏ ửng, làm việc trên cổ nhị người, vẻ mặt đùng một cái biến sắc: “Điệu hổ ly sơn?”

Không để ý được gì nữa, anh tất tả xoay người chạy về khách hàng sạn.

Bảo Mạc Nhĩ ra tay trước, anh Cẩu ban đầu bị điều đi, hiện thời cả mình cũng trở thành dẫn ra, bọn người này, đúng là lão luyện mài vào lúc này, trên sofa trong phòng khách sạn của Giang Ninh, Lâm Vũ Chân đang nằm ở vị trí đó, từ đầu đến chân được bọc thảm lông, ngủ khôn xiết ngon giấc.

Mà giữa hành lang, bao gồm một bạn khoác trường bào, có mặt nạ trên mặt, đang cách từng bước, đến gian phòng đúng chuẩn mà Lâm Vũ Chân hiện giờ đang ở.

Xem thêm: Hôm Nay Có Phim Gì - Tiện Ích Lịch Chiếu Phim

Đôi mắt dưới mặt nạ kia, ảm đạm lạnh lẽo, đằng đằng liền kề khít.

Ông ta cách từng phi vào phòng, ý mong giết bạn trên bạn ngày càng dày đặc!

“Kẽo kẹt…” Bàn tay ông ta hơi sử dụng sức, trực tiếp tiến công văng cánh cửa bị khóa chặt ra, gửi tay đẩy nhẹ góc cửa phòng ra.

“Đã lâu ko gặp.” cửa ngõ vừa mở ra, chỉ thấy nhì ông cụ mọi cá nhân tự dời một chiếc ghế ngồi nghỉ ngơi đó, mỉm cười tủm tỉm chú ý anh.

“Thật không ngờ rằng, ông đối xử với người đó lại trung thành như vậy” Hạ Lâm Bắc hừ một tiếng: “Ngôn Đường, anh em lâu năm không gặp mặt mặt, ko tháo chiếc mặt nạ trên mặt xuống được à”

“Ha ha, trái thật đang lâu ko gặp, vậy nhưng mà hai người những ông vẫn chưa chết đấy ha” Ngôn Đường tháo mặt nạ xuống, để lộ ra một khuôn khía cạnh già nua: “Lần trước chủ thượng ko giết những người, quả thật hai người rất như mong muốn đấy”

“Người buộc phải chết tự nhiên sẽ chết, người tránh việc chết thì ai ai cũng không thể tiễn đi được” Yến Xích Nam nhìn Ngôn Đường một cái, lừ đừ đứng lên.

Ông ta và hai fan Hạ Lâm Bắc, trực tiếp đậy chắn mang đến Lâm Vũ Chân.

Rất tiện lợi nhận ra, ý niệm trong tiếng nói của ông ta khôn cùng rõ ràng, hôm nay Lâm Vũ Chân sẽ không chết, chỉ cần hai người bầy họ vẫn còn một tương đối thở thì chắc chắn rằng cô sẽ không còn chết.

“Hai người các người không sợ tôi cần sử dụng kế điệu hổ ly sơn, rất có thể người nhưng tôi mong muốn giết thật là Giang Đạo Nhiên đấy?”