50 SẮC THÁI FULL full ebook PDF/PRC/EPUB, Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng" /> 50 SẮC THÁI FULL full ebook PDF/PRC/EPUB, Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng" />

Đọc truyện 50 sắc thái

Download sách 50 SẮC THÁI FULL"">50 SẮC THÁI FULL full ebook PDF/PRC/EPUB. Tải miễn giá tiền, gọi online bên trên Smartphone, máy tính, laptop bảng.

Bạn đang xem: Đọc truyện 50 sắc thái

Danh mục : TIỂU THUYẾT


2. DOWNLOAD

Định dạng PRC Download

Định dạng PDF Download

Định dạng EPUB Download

quý khách hàng ko tải được sách ? Xem khuyên bảo nhé: Hướng dẫn cài đặt sách


3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Một cuốn nắn sách cùng với đầy đủ thứ cung bậc xúc cảm : Yêu, ghét, giận, hờn, ghen, vui, bi quan, bất lực, chần chừ, suy tư, liều lĩnh, ao ước, khao khát. Nhìn qua, ta ảnh hưởng cả câu truyện đến dung nhan màu Black huyền bí giỏi xám ma mị nhưng càng đi sâu vào vào truyện, ta càng cảm giác rõ về các Color hiện lên hài hoà đan xen nhau. Tại kia gồm red color của lòng nhiệt tình, màu sắc hồng của tình yêu nảy nngơi nghỉ ngay lập tức phút giây chạm chán gỡ, blue color của lòng tin với mong mỏi mong ước, white color của sự việc tinch khiết mọi khi Anastasia gặp mặt Christian. Vượt lên toàn bộ, cuốn sách say đắm vì chưng vẻ trần trụi nhưng lại vẫn sâu xa của nó, đem đến xúc cảm vừa nhỏng vỡ lẽ lẽ, lại mơ hồ, sắc sảo, mong mỏi manh. Con fan trong cuốn nắn sách hiện hữu nlỗi các nhân tố làm cho cầu vồng, sáng ranh con, chói lọi tốt mờ mịt, khuất tất. Thông qua nhân thứ Anastasia với Christian, ta lại thấy được nét xinh rụt rè hoà với bá đạo, yêu thích dục vọng hoà cùng với ước muốn tình cảm, mặt khác còn là không phân minh giai cấp Khi cô gái làm công nạp năng lượng lương phải dulặng với nam giới tỉ prúc đẹp nhất trai, có tài. Họ cần chạm chán nhau, bọn họ buộc phải bao gồm nhau, vì chưng chúng ta hoà phù hợp với nhau tạo thành sắc đẹp thái cầu vồng đẹp đẽ. Có lẽ một ái tình cụ này, luôn đem về mang đến ta niềm tin với mong ước được sống, được yêu không còn bản thân.

Trích Đoạn

_Tôi bực dọc lạu bạu cùng với chủ yếu mình trong gương. Mớ tóc khốn kiếp – sao cấp thiết vào nếp cầm cố này, cả Katherine Cavanagh nữa, lăn ra ốm đúng lúc này đẩy tôi vào thế kẹt cứng. Hiện nay, đáng ra tôi đang nên ôn thi cuối kỳ, tuần sau thi rồi, nạm cơ mà tôi lại đang đứng đây, cố chải mang đến tóc vào nếp. Mình đang làm cho được. Mình đã làm cho được. Vừa lẩm bẩm như đọc mật chú, tôi vừa cầm cố thêm một đợt tiếp nhữa chải lại làn tóc rối tung. Bực bội phía mắt lên kính, tôi thấy một đứa phụ nữ nhợt nphân tử, tóc nâu, hai con mắt xanh, lớn thừa khổ đối với khuôn mặt, cũng đang trân trân nhìn lại mình. Thua. Đành lựa chọn phương án khả dĩ tốt nhất là buộc làn tóc ương bướng thành đuôi ngựa, mong muốn trông mình cũng kha khá tươm vớ.

Kate với tôi là các bạn cùng phòng. Kate lựa chọn đúng từ bây giờ trong tất cả những ngày nhằm bị ốm và ở bẹp dúm. Cuộc vấn đáp cùng với tay quấn siêu công nghiệp như thế nào này mà cô ấy đã dày công bố trí mang lại tờ báo sinh viên, Kate cấp thiết đi được. Vậy là tôi cần từ nguyện đi cầm. Tôi đang hoạt động nước rút kỳ thi cuối khóa, cần kết thúc một đái luận với đúng ra chiều nay buộc phải ở trong phần làm cho, nắm mà rốt cục tôi sắp tới đề xuất lái xe 165 dặm xuống Seattle để gặp tay CEO kỳ lạ hoắc huơ nào kia của Tập đoàn Kinh doanh Cổ phần Grey. Là một doanh nhân bao gồm cỡ cùng hơn thế nữa, lại là nhà tài trợ phệ đến trường tôi, thời hạn của ông ta cố nhiên quý giá rồi – chắc chắn là quý hơn của tôi – chũm mà lại ông ta vẫn thu xếp mang lại Kate một cuộc vấn đáp. Trên cả hoàn hảo nhất, như Kate từng reo lên. Khỉ gió mấy chuyển động nước ngoài khóa của nó!

Kate vẫn nằm ỉu xìu bên trên ngôi trường kỷ phòng tiếp khách.

“Ana, tớ xin lỗi. Mất chín mon tớ new sắp xếp được buổi chất vấn này. Nếu thay đổi định kỳ, lại mất thêm sáu mon nữa, nhưng dịp kia tụi mình ra trường rồi còn đâu. Tớ là chỉnh sửa viên, tớ không thể làm lơ cơ hội này được. Giúp tớ với nhé.”

Kate năn uống nỉ bởi cái giọng rát họng khào khào. Sao Kate hoàn toàn có thể làm cho được vậy nhỉ? Ngay cả lúc ốm, trông Kate vẫn tiếp tục yểu điệu với sáng ngời, mái tóc hung vẫn tức thì nếp với mặc dù đang sưng đỏ, tầm tã nước mắt, đôi mắt xanh tươi của Kate vẫn sáng sủa lung linh. Tôi gắng nuốt mang đến trôi sự nhiệt tình đầy miễn chống của bản thân mình.

“Biết rồi, tớ đi phía trên, Kate. Cậu vào giường đi. Cậu ý muốn uống NyQuil tuyệt Tylenol?”

“Cho tớ NyQuil. Đây là danh sách câu hỏi với sản phẩm công nghệ thu thanh. Chỉ phải dấn ghi âm ở đây. Ghi crúc nữa nhé, tớ đã phải cả ghi chú nữa.”


“Tớ bao gồm biết gì về ông ta đâu.” Tôi nhnóng nhẳng, càng giấu càng lòi ra sự đau khổ đã dấy lên trong tim.

“Có list câu hỏi mà, ko có gì đâu. Đi làm sao. Đường xa đấy. Tớ không thích cậu mang lại trễ đâu.”

“Được rồi, tớ đi phía trên. Trlàm việc lên nệm đi. Tớ nấu ăn súp rồi đó, lúc nào nạp năng lượng cậu hâm sôi lên nhé.” Tôi nhìn Kate trìu mến. Chỉ gồm cậu bắt đầu khiến cho tớ làm việc này đấy nhé, Kate.

“Ừ, tớ biết rồi. Chúc như mong muốn. Và cảm ơn nữa Ana, vẫn như gần như lần, cậu là ân nhân cứu vãn mạng tớ.”

Xốc bố lô lên vai, tôi nặn ra một thú vui cùng với Kate rồi thoát khỏi cửa, đi về phía chiếc xe. Không thể tin là sau cuối Kate lại rất có thể tngày tiết phục tôi thao tác này. Thật ra, cô ấy hoàn toàn có thể ttiết phục bất kể ai thao tác gì. Kate đã là một trong những phóng viên xuất sắc đẹp. Cô ấy nói năng lưu loát, mạnh mẽ, đầy tmáu phục, sẵn sàng chuẩn bị tranh biện, dễ thương – và hơn hết, cô ấy là bạn thân, cực kỳ thân của tớ.

Đường thông loáng Khi tôi bước đầu đi trường đoản cú Vancouver, Washington ra đường cao tốc Liên bang số 5. Vẫn còn sớm cùng cho nhì giờ chiều nay, chiếc hứa nghỉ ngơi Seattle mới bắt đầu. May nhờ vào Kate cho mượn chiếc Mercedes CLK thể dục chđọng người vợ Wanda, cái VW Beetle cũ của mình, mang đến kịp tiếng là may. Đi cùng với Merc quả là độc đáo, giẫm chân ga và lướt băng đi qua phần đa dặm nhiều năm.

Điểm đến của tớ là trụ slàm việc chính tập đoàn nước ngoài của ngài Grey. Đó là 1 trong những chung cư to đùng, hai mươi tầng toàn kính cùng thnghiền, trái là óc tưởng tượng khôn xiết thực tiễn của phong cách xây dựng sư, trước cửa ngõ bao gồm cũng ốp kính là chữ “TÒA NHÀ GREY” xung khắc tinh tế và sắc sảo bên trên thép. Tôi mang lại nơi lúc nhị giờ thiếu mười lăm, dịu nhõm đang đúng tiếng và lọt vào một đại shình họa mũm mĩm, toàn sa thạch white, kính cùng thnghiền.

Phía sau chiếc bàn, cũng thuần sa thạch, một thiếu phụ ttốt tóc đá quý, quyến rũ với hơi đỏm dáng, mỉm mỉm cười thân thiện. Tôi trước đó chưa từng thấy dòng áo khóa ngoài sẫm color như thế nào tinc tươm đến mực ấy pân hận cùng với sơ mi White. Cô ta cực kỳ gọn gàng.

“Tôi mang lại chạm mặt ngài Grey cụ mang đến Katherine Kavanagh, tôi là Anastasia Steele.”

“Chị vui miệng đợi giây khắc.”

Cô khẽ nphía mi, còn tôi, ngượng ngập đứng trước mặt. Tôi bắt đầu ước gì mình đã mượn loại áo nỉ thanh lịch của Kate thế vị chọn dòng áo khoác bên ngoài xanh hải quân rứa này! Phải cụ lắm tôi new mặc được mẫu váy đầm nhất, đôi bốt có cổ cao gray clolor bền bỉ theo thời gian cùng áo khóa ngoài len xanh. Tôi cho đó là 1 trong cỗ hơi thanh lịch. Tôi đưa tay vuốt lại lọn tóc lòa xòa mặt tai, ráng trầm trồ rằng cô gái tê không thể làm cho mình hồi hộp.

“Cuộc hẹn của cô Kavanagh đã có được sắp xếp kết thúc. Chị phấn kích cam kết thương hiệu vào đây. Thang vật dụng sau cuối phía tay đề xuất, mời dấn tầng nhì mươi.” Cô ấy mỉm mỉm cười thanh thanh, ví dụ khôn xiết phù hợp, trong những lúc tôi ký kết thương hiệu.

Cô trao mang lại tôi tnóng thẻ đeo đóng góp chữ “Khách mời”. Tôi tất yêu tắt thú vui xã giao. Tôi chẳng phù hợp với phần đông nơi này 1 chút nào. Chẳng gồm gì biến hóa. Tôi nén tiếng thsống nhiều năm. Cảm ơn cô tiếp tân, tôi đi qua nhị anh chàng bảo vệ đồng phục đen, ăn mặc trăm lần lịch lãm hơn tôi, cùng phi vào thang thứ.

Thang sản phẩm gửi tôi lên tầng nhị mươi với với tốc độ kinh ngạc. Cánh cửa tđuổi xuất hiện, tôi lại đối diện với một đại sảnh khác – cũng toàn kính, toàn thxay cùng toàn sa thạch white. Lại một cô tiếp tân khác, tóc quà, sau cái bàn sa thạch, trang phục nhị màu sắc black White tuyệt vời và hoàn hảo nhất, đứng dậy kính chào.

“Cô Steele, xin mời ngồi ngóng ở đây.” Cô phía tay sang Quanh Vùng chỗ ngồi quấn domain authority Trắng.

Phía sau các cái ghế ngóng trắng là 1 trong gian phòng họp rộng lớn thênh thang, tường bằng kính, mẫu bàn họp được làm bằng gỗ sẫm màu sắc cũng khổng lồ thênh thang, bao bọc xếp tối thiểu hai mươi cái ghế họp nhất quán. Cửa sổ trong cả trường đoản cú sàn cho nai lưng, từ bỏ trên đây hoàn toàn có thể nhìn ngất đến con đường chân ttách thị thành, lướt trên cả Seattle xuôi cho tận Sound. Ngoạn mục, tôi ngẩn ra mất một thời gian. Chao ôi.

Tôi ngồi xuống ghế, rút ít list câu hỏi ra khỏi bố lô, chú ý lướt qua một lượt, trong bụng rủa âm thầm Kate chẳng gửi cho chính mình tiểu truyện bắt tắt. Tôi có biết gì về người lũ ông sắp vấn đáp đâu. Ông ta rất có thể chín mươi tuổi nhưng cũng có thể bố mươi. Thiếu lên tiếng khiến cho triệu chứng càng thêm phức tạp, tôi hồi hộp quan trọng kiềm chế nổi sự lo ngại. Những cuộc chất vấn mặt đương đầu vẫn làm tôi sốt ruột, tôi thích bàn luận nhóm hơn, nhằm tôi có thể lẩn vào đâu đó nghỉ ngơi cuối chống. Thật lòng nhưng nói, tôi vẫn ưa thích team của bản thân, hiểu tè thuyết truyền thống Anh với nằm xoài trên ghế thư viện chđọng chưa hẳn ngồi, căng thẳng vào một tòa thành tháp đẩy đà toàn đá và kính cầm cố này.

Tôi tự chú ý lại mình một lượt. Cố lên, Steele. Dựa vào tòa nhà này, về tối giản cùng tiến bộ, tôi đoán Grey khoảng chừng bốn mươi tuổi: vừa người, rám nắng nóng, tóc sáng sủa màu nlỗi các nhân viên cấp dưới khác ở đây.

Lại một phụ nữ thanh khô lịch, tóc quà, bộ đồ hoàn hảo bước thoát ra khỏi ô cửa phệ mặt phải. Có chuyện gì cùng với phần đông thiếu phụ toàn bích tóc tiến thưởng thay này? Cứ nlỗi thể cả thị xã Stepford đều tề tựu về trên đây. Hít sâu vào một tương đối, tôi đứng lên.


“Cô Steele?” Người thanh nữ tóc rubi hỏi.

“Vâng.” Tôi hắng giọng. “Vâng.” Đúng rồi, bắt buộc núm chứ, nghe tự tin hẳn.

Xem thêm: Siêu Nhân Khủng Long — Chiến Đội Thú Điện Zyuden Sentai, Siêu Nhân Khủng Long

“Ngài Grey đang chạm chán cô vào ít phút nữa. Tôi chứa áo khoác bên ngoài góp cô nhé?”

“Ồ, vâng.” Tôi trút bản thân ra khỏi dòng áo khóa ngoài.

“Cô đã trải đời nước đái khát không ạ?”

“À, không đề xuất.” Trời ạ, dường như Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Nhất vừa chạm mặt băn khoăn rồi?

Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Hai ngồi bên bàn cau ngươi với cô bé trẻ rồi phía sự chăm chú sang tôi.

“Cô cần sử dụng trà soát, coffe hay nước?”

“Cho tôi cốc nước. Cảm ơn.” Tôi nhỏ dại nhẹ.

“Olivia, một ly nước mời chị Steele nhé.” Giọng cô ta ghẻ lạnh. Olivia tức tốc bước tiến cùng mất tích sau đó 1 góc cửa làm việc khía cạnh bên kia tòa nhà.

“Thành thật xin lỗi, cô Steele, Olivia là nhân viên cấp dưới thực tập new. Xin mời ngồi. Ngài Grey sẽ xong bài toán trong những năm phút nữa.”

Olivia quay trở về với cùng một ly nước đá.

“Xin mời chị.”

“Cảm ơn.”

Cô Nàng Tóc Vàng Thđọng Hai gõ gót giầy rảo bước dọc cái bàn rộng, hầu hết hồi âm vang vọng từ sàn mặt sa thạch. Cô ngồi xuống, còn cả nhị lũ chúng ta thường xuyên các bước.

Có lẽ ngài Grey này chỉ mướn nhân viên tóc đá quý. Trong khi tôi sẽ nghĩ về lan man xem chuyện đó tất cả đúng theo pháp ko thì cửa ngõ văn uống chống bật mở, một người lũ ông gốc Phi cùng với làn tóc xoăn đặc thù, cao lớn, nạp năng lượng bận tkhô giòn kế hoạch, tương đối thu hút, vụt bước ra. Đến giờ thì tôi khẳng định là mình đã trọn vẹn chọn nhầm phục trang.

Ông ta trở lại nói với cửa nhà.

“Tuần này golf nhé, Grey?”


Tôi không nghe thấy câu trả lời. Ông ta xoay chú ý tôi, mỉm mỉm cười, khóe mắt Black khẽ nheo lại. Olivia nhảy dựng lên, dấn hotline thang trang bị. Cô này còn có vẻ lúc nào thì cũng chuẩn bị nhảy đầm dựng lên ngoài số ghế. Trông cô ta còn stress hơn hết tôi.

“Tạm biệt các quý bà.” Ông ta vừa nói vừa bước qua cửa ngõ thang đồ vật.

“Cô Steele, ngài Grey đang gặp mặt cô tức thì. Mời theo tôi.” Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Hai nói. Tôi bấn loạn đứng dậy, nắm mức độ trấn tĩnh thần gớm. Khoác cha lô lên, nhằm ly nước lại, tôi núm đặt chân đến góc cửa vẫn hé mở.

“Không nên gõ cửa đâu, mời cô cứ đọng vào.” Cô ta mỉm cười cợt ung dung.

Tôi đẩy cửa, loạng choạc vấp váp chân mình cùng bửa chúi vào chống.

Trăm lần tồi tệ – tôi với cả mẫu tính vụng về này nữa. Trên lối vào văn uống chống của Grey, tôi mở ra vào tư cố nhì tay với đầu gối phòng trên mặt sàn. Chợt một vòng tay thanh thanh, đỡ đem tôi, dìu vực dậy. Ngượng gạo chín người, quỷ tha ma bắt mẫu sự dềnh dang về của tôi. Tôi đành trân mặt ngước chú ý lên. Ttách ạ – anh ta ttốt thừa.

lúc tôi vẫn vùng lên tức thì nđính, anh ta chìa tay về phía tôi, bàn tay cùng với rất nhiều ngón tkhô hanh thoát:

“Cô Kavanagh. Tôi là Christian Grey. Cô không vấn đề gì chứ? Cô ngồi xuống trên đây nhé?”

Quá tthấp – quyến rũ nữa, rất gợi cảm. Anh ta dong dỏng, cỗ xống áo color xám may rất khéo, sơ mày trắng, cà vạt black, mái tóc color đồng sẫm cùng đôi mắt xám nphân tử, thăm thoắm kín đáo quan sát tôi. Tôi lạc giọng mất một lúc.

“Ưm, vâng.” Tôi lí nhí. Nếu fan lũ ông này không tính cha mươi, thì tôi không phải là Ana nữa. Vẫn cò trong cơn choáng váng, tôi chuyển tay hợp tác anh ta. khi các ngón chạm nhau, một cơn run phun kỳ quái chạy dọc fan tôi. Như năng lượng điện đơ. Tôi chớp mắt tiếp tục, nhịp tyên ổn cũng liên tiếp nhỏng chớp mắt.

“Cô Kavanagh bị gầy, cô ấy cử tôi đi cầm. Hy vọng ngài ko phiền khô, ngài Grey.”

“Và cô là?”

Giọng anh rất ấm, hình như thân mật tuy vậy rất khó đân oán phần đông gì phía sau cung bí quyết tỉnh bơ ấy. Có thể anh ta quan tâm mang đến câu vấn đáp, cũng rất có thể trước tiên, chỉ hỏi bởi vì lịch sự.

“Anastasia Steele. Tôi học tập văn học tập Anh cùng với Kate, ưm, Katherine, ưm, với cô Kavanagh làm việc WSU Vancouver.”

“Ra thế.” Anh ta đáp gọn gàng.

Tôi tưởng tôi vừa thoáng thấy láng một nụ cười bên trên khuôn mặt Grey cơ mà ko cứng cáp.

“Mời cô ngồi.” Anh ta gửi tay mời tôi đến cỗ ghế hình L, quấn domain authority trắng.

Văn uống phòng quá rộng giả dụ chỉ cho một người. Một cái bàn gỗ sẫm, kiểu dáng hiện đại, sáu tín đồ có thể ngồi ăn uống dễ chịu kê trước một khung hành lang cửa số kịch nai lưng. Một cái bàn ghế tốt đồng hóa với bộ bàn họp. Mọi thứ còn lại đầy đủ trắng, tự nai lưng, sàn mang lại tường, quanh đó một bức tranh lắp ghnghiền cha mươi sáu loại, xếp vuông vắn treo bên trên bức tường chắn phía cửa. Những bức họa đồ tinh tế kỳ lạ – mỗi chiếc chỉ là một bức tĩnh đồ vật đều đều, xoàng xĩnh mà lại khi đặt cùng nhau, tất cả khớp lại với độ đúng đắn hoàn hảo nhất nhỏng hình họa chụp. Lúc pân hận lại, phần đông bức ảnh ấy làm cho tín đồ ta rung cồn.