Ký ức vui vẻ

      84

Sinc ra bên trên một vùng quê nghèo nằm bên dưới chân núi Hồng Lĩnh (Hà Tĩnh), kỷ niệm rất nhiều mùa bão về vẫn luôn đằm sâu vào ký ức tuổi thơ của mình.

Bạn đang xem: Ký ức vui vẻ

*

Làng quê xưa. Ảnh: Internet

Chìm vào giấc ngủ ngon sau tối mưa trung bình tã với tỉnh dậy vì chưng giờ đồng hồ ộp oạp của phưỡn ương vọng đến từ căn vườn, hương thơm thơm nồi nhút bà bầu nấu bếp tỏa ra vào không gian lúc nào cũng ẩm ướt của tòa nhà, tôi biết mùa lụt đã đi vào.

Đó là mùa mưa lụt vào ký ức tôi trong những năm cuối thập niên 80 đầu 90 của chũm kỷ trước.

Nằm dưới chân Nlẩn thẩn Hống, thời gian trước, nhỏng những làng quê tỉnh Hà Tĩnh khác, làng tôi nghèo lắm. Trước kia ko lâu, nhiều người dân dân quê tôi gánh gồng, tập thể lượt kéo nhau đi làm tài chính bắt đầu ở miền Nam, bỏ lại nhiều khu nhà ở sân vườn hoang cỏ mọc. Những tuyến đường buôn bản nhỏ dại lấp kín đáo vì số đông rặng tre cao vút phía 2 bên. Trong thôn, ao, hồ tương đối nhiều, vì thế mùa mưa có khá nhiều trận lụt…

*

Sau tối mưa bão tầm tã, sáng ra, nước ngập thôn trang và mùa lụt vẫn về. (Trong ảnh: Nước ngập băng xã sinh sống buôn bản Thạch Thắng, Thạch Hà, tháng 10/20đôi mươi, ảnh bốn liệu của T.V).

Cho đến hiện nay, tôi vẫn thiếu hiểu biết sao hồi đó bão vào miền Trung các như thế cùng tỉnh Hà Tĩnh lại luôn là tâm của vùng gió xoáy. Trong số đông trận cuồng phong của thiên nhiên, tôi ghi nhớ mãi cơn bão số 9 năm 1989 tuyệt 1990 gì đấy. Đó thực sự là một trong cơn lốc kinh khủng đang tràn qua quê tôi.

Sau buổi chiều chăn uống trâu bên trên cánh đồng khô rang cùng bọn bạn, Cửa Hàng chúng tôi ra về khi mây bắt đầu vần vũ trên khung trời. Bố mẹ với những anh chị tôi lo quét dọn đồ đạc và vật dụng, hóa học lúa lên rất cao, chặt tỉa hầu hết cây tre có thể bị gió quật xẻ lên ngôi nhà, giằng néo lại cửa…

Trong cơ hội có tác dụng, ba tôi vặn vẹo hết cỡ dòng radio. “Tin bão nguy cấp, cơn lốc số 9…. Dự báo 24h cho tới bão dịch chuyển theo hướng Tây…”. Bố tôi đang buộc lại loại giại (mành cửa bởi tre) bỗng ngừng lại: “Chết! 18,2 vĩ độ Bắc, lại đi theo hướng Tây là trung tâm bão tức thì thân Hà Tĩnh bản thân rồi”. Cũng dựa vào các lần như thế, kỹ năng địa lý về vĩ độ, tởm độ, quan trọng thành phố Hà Tĩnh ở trong khoảng chừng vĩ độ, gớm độ như thế nào, tôi nằm trong nằm lòng.

Xem thêm: Top 10 Bộ Phim Hành Động Hay Đáng Xem Phim Hành Đông Mỹ Hay Nhất 2017

*

Mùa bão tập thể mang lại, tín đồ mập với rất đầy đủ nỗi lo lắng (Ảnh tứ liệu của T.V)

Đêm, sau những trận mưa nhỏng trút bỏ là đa số cơn gió giật táo bạo dần. Bố tôi chong đôi mắt cùng với ngọn đèn dầu Hoa Kỳ đính thêm chụp chất thủy tinh, nỗ lực ko để cho nó tắt, vừa nghe đài, vừa ngóng gió: “Gió đơ như vậy này là new cung cấp 8, 9, trung tâm bão vẫn chưa đến ta”. Và rồi “ràn rạt” miên man trên mái nhà, cha tôi hốt hoảng vực dậy cũng là cơ hội khu nhà ở cột mộc, mái ngói của tớ run lên lập cập từng hồi. “Bão chấp thuận vô ta rồi”. Bố tôi kêu lên. Mấy anh bà mẹ Shop chúng tôi ngồi dậy mở đôi mắt thao láo, tai dỏng lên thuộc cha mẹ nghe ngóng, thức thuộc bão…

Sau một khoảng tầm thời gian quần thảo, bão yếu hèn dần dần là cơ hội đa số trận mưa bước đầu ồ ạt buông bỏ xuống. Mấy anh người mẹ tôi thsống phào, tía đội mưa trường đoản cú ngoài sân đi vào nói cùng với mẹ tôi: “Nghe nói buôn bản bên trên 20 bên trúng luồng gió to gan lớn mật bị đổ, chuồng trâu nhà bản thân bay một mái rồi, những vết bụi tre nhà bà Điều đổ lên căn nhà bản thân quệt mất mấy viên ngói, “giói” mang lại kịp không bỏ ra ướt không còn lúa…”. Trong Khi anh chị lớn thuộc người mẹ góp bố “giói” lại mái nhà, tôi chìm vào giấc mộng vào âm thanh khô rào rào của các cơn mưa.

*

Ttốt nhỏ trời mưa gió bầy. Ảnh: Internet

Sáng ra trời vẫn yên ổn, tiếng ễnh ương ộp oạp sau rất nhiều ngày nắng nóng hạn rúc trong bẹ chuối khiến tôi tỉnh giấc. Chỉ tạnh được mấy tiếng, mưa lại đổ xuống từng đợt. Mưa làm nổi lên mọi sạn bong bóng trên mặt sảnh ngập nước. Trong khi, bố mẹ bận kê đồ đạc lên cao vì chưng nước đã vào nhà ngang, tôi ngồi chú ý nước đang dơ lên bên trên sân với nghĩ về cho trò chèo thuyền.

Dưới tấm che cửa chống lên trước sảnh, tôi đem cái chậu nhôm cỡ lớn vứt mấy con cún bé vào cho chúng làm cho “khách hàng qua sông”, khoác con chó bà mẹ xoắn xuýt kêu ầm ĩ. Trời ngớt mưa, ấy là dịp tôi kiếm tìm cách để đi lội lụt với mấy đứa bạn…

*

Bữa cơm trắng mùa lụt chỉ gồm nhút cà xào mỡ chảy xệ với cá khô...

Một cảm xúc mới mẻ Một trong những tuyến phố quen thuộc khô khắt nay đã ngập băng, Shop chúng tôi xắn quần lên tới bẹn lội không còn con đường này thông sang trọng đường khác, tò mò và hiếu kỳ coi bên ai đã bị ngập, đường nào nước còn không đến, rồi hò nhau bắt cá bên trên đường… Cho đến khi bố mẹ la mắng đi tìm kiếm, cả đồng minh bắt đầu Chịu trở lại. Bữa cơm mùa lụt chỉ bao gồm nhút ít xào mỡ thừa, cá khô…

Hơn chục trong năm này, làng tôi khang trang dần dần, khối hệ thống kênh mương thoát nước tân tiến được xuất bản, mặt đường làng mạc đổ cao thoáng rộng, chiến thắng kiên cố… Mỗi lần mưa và bão, xóm không hề chịu cảnh lụt lội như thời trước nữa. Dẫu vậy, vẫn còn đó đó hồ hết nông thôn tỉnh Hà Tĩnh, từng mùa mưa bão còn Chịu đựng chình họa ngập lụt, trẻ em cùng fan béo dắt díu nhau sơ tán hoặc dính lại trên chạn tránh bè đảng. Tôi hy vọng rằng, một ngày làm sao đó, đông đảo miền quê bên trên tổ quốc này, mùa lụt chỉ với trong ký ức...