Ngủ cùng sói chương 14

      25
Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh domain authority trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New Roman Patrick HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRoboto Condensed
Mặc định

Bạn đang xem: Ngủ cùng sói chương 14

Tiếnggào của người bầy ông vào phim lúc hấp hối khiến cho tôi bừng tỉnh.Trước đôi mắt tôi tồn tại cảnh van vỉ của bố, tiếng với call của mẹ, mọt hận nhiềunăm tất yêu lãng quên khiến tôi nghẹt thở. Tôi cảm nhận thấy mùi máu tanhnồng. Chính người đàn ông đang ấp ủ tôi, từng lời thốt ra đầy đủ nói yêu tôi,khiến tôi đã từ thiên đường tươi sáng rơi xuống âm ti sâu thẳm.Tôi như điên dại cắm vào lưỡi hắn, tôi hận nụ hôn khiến tôi choáng váng, tôihận cả cái lưỡi nói ra các lời ngon ngọt khiến cho tôi nao lòng.Hắn kêu lên, nhanh chóng rụt lưỡi lại, ngỡ ngàng chú ý tôi.Tôi ôm miệng, trong mồm đầy mùi huyết tanh.“Con chơi kiểu này...” Hắn nhổ một ngụm tiết ra sàn, tiếng nói nghe ko rõ lắmnhưng không còn tức giận. đang chơi bị tiêu diệt ta đấy!”“Con hận chú, bé hận chú!” Tôi tát hắn một cái. Trong những lúc hắn vẫn còn chưa kịp kéogiữ tôi lại thì tôi đang vội vàng thiết lập cúc áo, lau nước mắt, lao thẳng ra ngoài.Vệ sĩ đứng canh kế bên cửa nhận thấy tôi trong cỗ dạng quần áo xuề xòa thì vộinhìn lên trần nhà, không đủ can đảm nhìn vào trong. Thời gian tôi trở lại tầng dưới thìnhìn thấy mấy gương mặt đang nhìn lại tôi bao gồm chút đồng cảm.Nếu họ biết được người lũ ông suýt nữa download tôi chính là kẻ thù không độitrời phổ biến của tôi thì họ sẽ sở hữu được thái độ như vậy nào?Bên quanh đó mưa bắt đầu nặng hạt khiến cho thế giới này trở nên tối tăm, mát rượi nhưđịa ngục. Tôi đứng bên dưới mưa, nhịp nhàng mưa gió vô tình cứ giội xuống fan tôi,đánh thức tôi khỏi mộng tưởng chìm đắm trong hạnh phúc.Sao tôi có thể chìm đắm vào tình thân với kẻ vẫn giết cả gia đình mình, suýt nữacòn trao thân cho hắn?Tôi bao bọc lấy mặt, cảm thấy hối hận hận, ngồi thụp xuống khóc trong mưa.“Thiên Thiên!” Hàn Trạc Thần đuổi theo, kéo tôi đứng dậy, ôm tôi vào lòng. “Xinlỗi! vày ta tuyệt nhất thời kích động, ta khẳng định sau này tuyệt đối không làm cho như thếnữa!”“Tại sao chú lại so với con như vậy? Sao lại so với con như vậy?...”Tôi ra mức độ vùng vẫy, lủi lại sau mấy bước.Không cần tôi hận hắn mà lại là hận bao gồm mình.Hắn cười cợt khổ sở phủ nhận rồi lại nhổ một ngụm máu lớn. Máu gấp rút bị nướcmưa pha loãng thành màu đỏ nhạt rồi trôi theo dòng nước.“Trong môi trường thiên nhiên như vậy, lại xem phim gợi tình, nhỏ lại hỏi ta thắc mắc rấtnhạy cảm, nếu như ta không tồn tại chút bội phản ứng nào thì ta không phải là đàn ông rồi!”“Con không hỏi chú điều đó, chỉ là nguyên nhân chú lại đối giỏi với bé như vậy? Tạisao chú lại yêu thương con? Con không thích tình yêu của chú, nhỏ không thể đón nhậntình yêu của chú ấy được!”“Thiên Thiên...”Giọng hắn sao hiền khô đến vậy, từng tiếng gọi của hắn đều khiến tôi đắm chìm vàotình yêu thương khó khăn lòng chống cự.Tôi bao phủ lấy tai, không muốn nghe nữa.“Chú đừng điện thoại tư vấn nữa! nhỏ là người con gái độc ác duy nhất trên đời này, lại là 1 kẻngu xuẩn đến nực cười. Bé không biết bạn muốn làm gì nữa!”“Con đừng nói vậy, nhỏ còn nhỏ, khi nào lớn nhỏ sẽ phát âm tình yêu thương là gắng nàothôi!”“Con hiểu, con hiểu hết.”Tôi ở cạnh bên hắn tám năm, chung cuộc tôi đã có tác dụng được gì?Một cô gái ngốc như tôi, ko chừng lại đợi hắn bị tiêu diệt già nhưng mà vẫn yêu hắn, nhớnhung hắn một cách ngốc nghếch.“Đừng khóc nữa!”Khi thấy được cánh tay hắn đem lại phía tôi, tôi lùi mấy bước.“Chú đừng hễ vào con, nhỏ hận chú, nhỏ ghét chú.”
“Thật không, có thật là hận ta không?”“Con hận chú, chỉ mong muốn chú chết.” Tôi vừa khóc vừa vung tay đánh mạnh tay vào ngựchắn. Hắn cứ đứng vì thế cho tôi đánh.Trong mưa, hắn như pho tượng đứng trước khía cạnh tôi, tôi có thể nhìn thấy hắn đaulòng, bất lực cùng kiên trì.Tại sao ông trời lại hung tàn đến vậy? vì sao lại để tôi buộc phải hận hắn mang đến tậnxương tủy nhưng không biện pháp nào không bị tình yêu của hắn tạo nên lay động?“Có lẽ ta đã sai rồi... Ta ko định ép con. Nếu năm nay con hai mươi bảytuổi, bé hiểu nỗ lực nào là yêu, ta có thể cho nhỏ lựa chọn. Nhưng con còn nhỏ,con vẫn chưa hiểu rứa nào là tình yêu, cố gắng nào là bị lôi cuốn. Con rất có thể hiểuCảnh đến đâu? Cảnh chẳng qua chỉ là ảo tưởng của con mà thôi! Tám trong năm này tachung sống với con, con không phải nói ra ta cũng rất có thể hiểu con buộc phải gì, muốngì, tình cảm của ta đối với con new là tình thân thực sự...”“Chú đừng nói nữa!”“Rời bỏ ta, bé sẽ hối hận. Sẽ có được ngày con phát hiện con không thể rời vứt tacũng như ta quan yếu rời bỏ nhỏ vậy!”“Thật không?”“Con ao ước ta bắt buộc nói thế nào con bắt đầu hiểu?”“Con hiểu.”Lúc đó tôi đang rõ một điều là tôi thiết yếu rời bỏ hắn cũng tương tự hắn cần thiết bỏtôi.Yêu cùng hận buộc ràng nhau, là nút thắt quan yếu cởi được của đời tôi. Hắn sốngthì tôi đau khổ, hắn bị tiêu diệt tôi càng đau khổ; ở mặt hắn thì sống không bằng chết,rời khỏi hắn... Tôi còn sống làm gì nữa?!Đầu óc sẽ mụ mị chợt lóe sáng, tôi vẫn nghĩ ra một đưa ra quyết định thông minh nhấtvà cũng là ngu xuẩn nhất, tôi lủi lại mấy bước, xoay người.Nếu tôi không thịt được hắn, thì giải pháp duy nhất nhằm tôi trả thù là khiến cho hắn sốngtrong đau khổ.Nếu chết choc của tôi là một kiểu đày đọa hắn thì đối với tôi có lẽ rằng là lối thoáttốt nhất.Nước mưa vẫn rửa sạch con phố.Ánh đèn xe khiến tôi lóa mắt.Tôi lao ra giữa nhỏ phố.Tiếng phanh xe cộ chói tai, tiếng va đập nặng nề nề.Tôi không cảm thấy đau đớn 1 chút nào vì tôi hoàn toàn nằm trong tim hắn, ngơngẩn quan sát máu hắn nhuốm đầy người tôi.Giây phút kia tôi new biết mong mỏi giết hắn lại dễ dàng đến vậy!Tôi ngồi bên dưới mưa, nuốm sức giữ lại chặt cái máu không dứt tuôn ra từ đùi hắn.Tôi lưu giữ lại cơ hội còn nhỏ, khi tôi bị ngã, đầu gối trầy xước, hắn định sử dụng cồnsát trùng cho tôi, tôi sợ hãi đau, ôm siết lấy đầu gối, hắn nói gì rồi cũng không chịu đựng bôicồn, hắn chẳng còn phương pháp nào khác, chỉ có thể dùng miệng... Cơ hội đó, tôi thíchdùng bàn tay bé dại của mình nạm lấy một ngón tay của hắn, mỉm cười với hắn. Sau này,tôi rất có thể nắm cả bàn tay của hắn, hầu hết ngón tay thậm chí hoàn toàn có thể đan vào nhau,tôi và hắn quan sát nhau cười.Tại sao tôi thiết yếu sống mãi cuộc sống thường ngày như vậy, ko hận hắn cũng không cầnyêu hắn, cả đời được đan các ngón tay vào nhau, nhìn nhau mỉm cười tôi cũng mãnnguyện rồi.Nỗi hận này rất có thể vứt vứt không?Tôi không tìm kiếm ra câu trả lời, ai có thể cho tôi câu trả lời?Từ ngày Hàn Trạc Thần lộ diện trong đời tôi, tôi nghĩ mình đã chết.Tôi cứ nghĩ về trơ ánh mắt hắn chết tôi mới rất có thể thoát khỏi nỗi đau, rời quăng quật cáithế giới không xứng đáng để tôi bịn rịn này, thản nhiên đương đầu với cha mẹ nơi chínsuối.Hôm ni tôi tận góc nhìn thấy hắn ngất trong lòng mình, tôi không cảm thấysung sướng chút nào vì vẫn báo được thù mà ngược lại phải nếm trải sự mất mát.Hắn nói đúng, khi trọn vẹn mất hắn, tôi đã hối hận.Tôi im lặng, ngồi tựa vào tường kế bên phòng cung cấp cứu.
Chưa đầy hai mươi phút sau, An Dĩ Phong đằng đằng ám khí lao đến, đi theo sauhắn có khoảng mười người, thoáng chốc đứng chật cứng cả hành lang.Hắn cầm áo khoác bên ngoài trong tay, mẫu áo sơ mày chỉ sở hữu một cúc bên cạnh đó cài lệch. Máitóc bình thường bồng bềnh, óng mượt tiếng ướt đẫm, trông rất hoang dã. Đôi môimỏng của hắn mím chặt lại trông thật rét lùng, tàn khốc, hai con mắt đen lim dimnhư loại báo hoang đã chực săn mồi, hút máu.Người lái xe ban sơ còn đầy vẻ oán giận, lúc bị hắn nhìn một cái liền sợ hãi hãimà lùi lại.An Dĩ Phong tóm rước cổ áo người điều khiển xe.“Ai sai khiến mày?”“Không, không người nào sai khiến tôi...”An Dĩ Phong thúc một gối vào bên dưới bụng người lái xe xe, giọng chùng xuống: “Đánhcho cho đến khi nó chịu nói.”Thuộc hạ của hắn chớp nhoáng vây lấy người lái xe xe.Ông ta run lẩy bẩy nép vào góc tường, ôm đầu không xong kêu cứu, nói liếnthoắng: “Không tương quan đến tôi. Tôi đang lái xe thông thường thì con bé nhỏ kianhư điên gàn lao đến rồi một người đàn ông cũng cấp xông đến ôm lấy nó. Tôi đãphanh lại, không tin thì anh mang lại xem hiện trường. Tôi phanh xe cách đây năm métrồi.”An Dĩ Phong nhìn về phía tôi hỏi: “Có đề xuất không?” Tôi gật đầu.“Là tôi lao ra đường, không tương quan đến ông ta.”Hắn ko nói gì tuy thế vẻ phương diện như đang muốn hỏi: “Cô điên đấy à?!”Đúng vậy, tôi điên rồi. Trong khoảnh khắc ấy tôi lại nảy ra ý nghĩ điên rồ rằngtôi và hắn ko thể tầm thường sống, nếu như hắn không chết thì tôi chết.Quả thực hắn sẽ xông đến, bởi tôi cơ mà không đề xuất tính mạng của chính bản thân mình nữa!Vệ sĩ của hàn quốc Trạc Thần bước vào gần An Dĩ Phong cứ làm cho như nắm rõ tình hình,lên giờ giải thích: “Đại ca, ông chủ đưa tè thư mang lại phòng riêng biệt trong rạpchiếu phim để xem phiên bản năng gốc,hình như làm gì đó... Quá...”An Dĩ Phong mím môi mím lợi chăm bẳm nhìn tôi như mong mỏi hỏi: “Thời buổi nào rồimà còn thà chết không chịu theo? Kiêu căng vật gì cơ chứ!”Nhưng hắn không nói gì, đấm rất mạnh vào tường, trút cơn tức giận.Tôi khiến người như An Dĩ Phong tức lộn ruột mà không dám nói, thế mới thấytrong lòng hắn, Hàn Trạc Thần bao gồm vị trí đặc trưng như nắm nào, chẳng lẽ đâygọi là anh em?! Tôi bắt đầu thấy bái phục tình cảm của bầy họ.Một nữ chưng sĩ từ bỏ phòng cấp cho cứu bước ra, nhìn người lái xe ngồi xổm dưới khu đất runlẩy bẩy rồi lại quan sát mấy gã bầy ông đứng ở hành lang mặt đằng đằng tiếp giáp khí,hắng giọng: “Các anh hoàn toàn có thể yên im chút không?”“Vết thương của anh ấy ấy cụ nào?” tuy vậy tôi không muốn nghe câu trả lời nhưngkhi nghe thấy An Dĩ Phong hỏi vậy, lòng tôi thắt lại, nhói đau.“Không sao! May mà phản ứng kịp thời, sức mạnh tốt, nếu là tín đồ khác chắc chắn chắnkhó cứu.”Tôi thở phào nhẹ nhõm, chưa bao giờ thấy cảm kích với ông trời tàn ác như lúcnày, chưa lúc nào thấy rõ lòng mình như cơ hội này.Hàn Trạc Thần vẫn còn sống, hắn còn sinh sống là điều đặc biệt quan trọng hơn vớ cả.Nữ bác bỏ sĩ nói tiếp: “Gãy một chân và tía xương sườn thôi, vả lại mất tương đối nhiềumáu.”“Mẹ kiếp, nỗ lực mà hotline là ko có gì à?” cụ thể An Dĩ Phong đã nổi cáu.“Đối cùng với loại fan như những anh, bị thương như vậy có là gì?!”“Cô...” An Dĩ Phong đã định nói gì đấy thì một người vội chạy mang lại ngăn hắnlại: “Đại ca, anh nguôi giận, cô ta là bác bỏ sĩ điều trị chính...”Đợi bác bỏ sĩ kia rời đi, An Dĩ Phong nói nhỏ: “Tìm hiểu lai lịch của con bọn bàđó, tao phải đặt nó không khi nào quên được tía chữ An Dĩ Phong.”Khi được đưa ra khỏi phòng mổ xoang Hàn Trạc Thần vẫn đã trong tình trạnghôn mê, mang đến nửa đêm bắt đầu tỉnh lại, không thể rên rỉ, trán rịn mồ hôi.“Đau lắm không?”
Tôi nắm lấy tay hắn. Tay hắn rất lạnh, khôngcòn chút hơi nóng như thường ngày. Hắn mở miệng, giọng nói yếu ớt, tuy tôi khôngnghe rõ nhưng hoàn toàn có thể đoán được hắn định nói gì.Tôi nói: “Con không sao, không còn bị thương.”Hắn mỉm cười cợt như vừa được an ủi. Bác bỏ sĩ vẫn nói rằng trong thời hạn theo dõihắn ko được uống thuốc sút đau. Tôi chỉ hoàn toàn có thể ngồi ở kề bên hắn, như là nhưhồi còn nhỏ, nỗ lực lấy ngón tay hắn, cứ nạm chặt như vậy.Có lẽ hắn quá đau đề xuất suốt tối chỉ muốn nói chuyện.Hắn nói: “Tại sao bé thà bị tiêu diệt chứ không chịu đựng sống cùng với ta?”Hắn nói: “Nếu bé thực sự luôn nhớ nổi Cảnh, ta sẽ không còn ép bé nữa!”Hắn nói: “Vì Cảnh vẫn đợi bảo vệ xong lấy bởi nên trở về muộn rộng dự định,nhưng nó vẫn trở về...”Hắn còn nói: “Đời này ta đã trải trải qua không ít cuộc phân tách ly, toàn bộ những tín đồ taquan tâm hầu như lần lượt ra đi. Conlà cô gái ta yêu nhất, cũng là người ta ân cần nhất... Tất cả con khôngyêu ta thì hãy ở bên ta, đừng bỏ đi, hãy cứ như lúc trước đây...”Tôi ko nói gì, ngả đầu lên gối của hắn, nghe hắn nói phệ mờ không rõ, nướcmắt lặng lẽ âm thầm rơi ngấm ướt ga trải giường.Tôi cũng yêu thương hắn, không hề kém gì hắn yêu tôi.Hắn nói theo một cách khác ra cảm xúc đó mà lại tôi đề nghị kìm nén khát vọng trong tim mình,không thể phân bua dù duy nhất từ.“Con cũng yêu thương chú”, thổ lộ thì dễ dàng nhưng tiếp nối thì sao? Để hắn yêu thương cuồng nhiệtmột trận, để hắn gồm được toàn bộ mọi thứ mà hắn muốn ư?Đợi đến lúc tình yêu của tôi sâu lắng tới cả hắn không còn gì khác để nghi hoặc thìđâm một yếu dao vào ngực hắn?Vậy thì tàn bạo biết bao, mặc dù hắn bị tiêu diệt hay không, con tim tôi vẫn nhói đaukhông bao giờ nguôi ngoai.Cho phải nếu ông trời vẫn an bài bác một cuộc tình không có công dụng thì tránh việc đểnó bắt đầu.Ngày hôm sau, tôi đi lĩnh nhấn đồ dùng cá thể cho Hàn Trạc Thần, thời gian trở lạivề thấy An Dĩ Phong đang thủ thỉ với hắn. Hắn đang uống thuốc giảm đau nêntinh thần hơi hơn nhiều.“Mẹ kiếp! Em thiệt phục anh đấy!” An Dĩ Phong bất bình nói.“Vì con bé xíu đó nhưng không thiết đến hơn cả tính mạng! May thương hiệu lái xe đó phản ứngnhanh, phanh cách đó năm mét! Nếu bắt buộc thằng new tập lái thời giờ anh đã nằmtrong nhà tang lễ rồi!”“Anh dễ dàng chết vì vậy thì còn rất có thể sống đến hiện nay sao?”An Dĩ Phong kéo loại ghế ngồi gần hắn, nở nụ cười nham hiểm: “Cái phim Bảnnăng cội ấy em xem thấy bi thiết ngủ, vậy mà rất có thể khiến thú tính của anh pháttác. Rốt cuộc đã bao thọ anh không được đụng vào phụ nữ rồi?”“Phim kia quay chẳng nghệ thuật tí nào... Anh cũng suýt thì ngủ say.” Hàn TrạcThần quan sát hắn nháy mắt, mỉm cười ngất. “Nhưng biểu hiện của cô nhỏ xíu quả là mê hồn,thân hình đẹp lên anh tưởng rất nhiều...”“Đến con bé nhỏ mười bảy tuổi cũng không duy trì được, làm đàn ông như thế, em nghĩ anhnên chết đi thì hơn.”“Anh đã gắng này, chú chớ đả mến anh nữa được không?”“Ố! trước đó em sẽ nói với anh rồi, gạ tình anh đâu có rành, để lúc như thế nào rảnhthằng em cao thủ tình trường này dạy dỗ anh.”“Chú ấy hả?” Hàn Trạc Thần quan sát hắn với góc nhìn có vẻ coi thường. “Chú cưa đượcmấy cô rồi?”“Một thôi!” An Dĩ Phong tĩnh mịch một dịp rồi dường như rất trường đoản cú hào mỉm cười nói. “Nhưngchắc chắn vẫn nhiều hơn thế anh.”Thực sự tôi lừng khừng phải biểu đạt họ chũm nào nữa, nếu kia là phần nhiều lời của nhữngsinh viên nhì mươi tuổi thì còn hoàn toàn có thể hiểu được tuy thế đây lại là hai tín đồ đànông cực phẩm dạn dày sương gió, tôi cũng bái phục.Tôi đã định đẩy cửa phi vào lại nghe thấy An Dĩ Phong nói: “Đúng rồi, anh cócảm thấy tình nhân nhỏ tuổi bé của anh rất giống một bạn không?”“Ai thế?”“Chính là...” An Dĩ Phong ngập kết thúc một lúc. “Không bao gồm gì, không đề cập tớinhững việc đó nữa!”Để tiện âu yếm hắn, tôi xin nghỉ học, còn xin thêm 1 giường ở kề bên hắn.
Lúc tôi nhờ fan chuyển chóng đến, hắn ghẻ lạnh lướt nhìn cái giường,không có ý kiến gì cơ mà An Dĩ Phong thì không hiểu nhiều sao cười như lăn lộn đếnnỗi suýt bổ khỏi ghế.Thời gian hắn dưỡng bệnh dịch tôi hầu như ở mặt cạnh, bón mang lại hắn ăn, góp hắn rửa mặt,đọc báo cho hắn nghe, đôi lúc còn làm hắn thay áo quần rồi dùng khăn ấm lau mồhôi trên fan hắn.Thân hình hắn đẹp lên tôi tưởng. Nước da rám nắng, thân hình rắn chắc, nở nang,đúng là 1 trong người đàn ông cường tráng. Trên khung hình hắn có khá nhiều vết sẹonhưng trông không cạnh tranh coi cơ mà rất cuốn hút, phái mạnh tính, kiên cường.Khi tôi lau mang đến vùng ngực hắn thì nhìn thấy hắn gặm răng, hơi chau mày.“Con có tác dụng chú nhức à?” Tôi nghĩ mình đã rất nhẹ nhàng rồi.Hắn bất chợt kéo tôi lại gần, tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì hắn đã bao bọc lấy vai tôi,hôn lên môi tôi như mong cưỡng đoạt. Tôi ao ước vùng ra tuy thế nghĩ cho vết thươngcủa hắn, sợ làm cho hắn đau đề nghị tôi cứ nhằm mặc hắn hôn, lưỡi vẫy vùng ngang ngược,đầy vẻ khiêu khích.Nụ hôn mãnh liệt ấy lại làm tôi mê muội, ngoài ra bị hắn hút đi phần đa suy nghĩ,tôi đáp lại nụ hôn của hắn, mỗi lúc càng cuồng nhiệt. Không hiểu nhiều sao tôi cònđưa tay luồn vào tóc hắn rồi lướt xuống vuốt ve sầu khuôn mặt đẹp mắt đến say mê củahắn. Làn da hắn thật mịn màng, dễ chịu. Mùi hương thuốc tiếp giáp trùng lại thoang thoảngthấm đượm ruột gan, nơi nào cũng một white color muốt như thiên mặt đường trong mộng.Tôi thầm mong cho nụ hôn này đừng xong để tôi hoàn toàn có thể được chìm đắm trongtình yêu thương của hắn, để trái tim công ty chúng tôi được ngay sát nhau hơn, không bao giờ xacách.Hình như hắn sẽ nghe thấy lời cầu nguyện của tôi nên kéo dãn khoảnh xung khắc tuyệtđẹp ấy. Tôi dám chắn chắn nếu không tồn tại tiếng thiết bị rơi vỡ vạc thì hắn có muốn để mang lại nụhôn này kéo dài mãi mãi.Nhưng không mong muốn có người vô cớ xông vào cắt ngang.Tôi gấp rút đứng dậy, nhìn về phía cửa. Công an Vu đứng như trời trồng, ôngta vừa dường như thảng thốt vừa tức giận, và bao gồm chút nhức lòng.Thảng thốt thì tôi có thể hiểu được, nếu như là tôi, nhận thấy một người bầy ông bamươi mấy tuổi cuồng nhiệt hôn đứa con gái mười mấy tuổi của chính bản thân mình như vậy thìchắc còn ngạc nhiên hơn ông ta.Nhưng sự tức giận cùng đau lòng thì tôi không hiểu biết nổi.Hàn Trạc Thần quan sát ông ta, lại là kiểu mỉm cười lạnh lùng, khinh thường khỉnh.“Cảnh sát Vu, lúc này rảnh thế sao? Là việc công hay mang đến thăm người bệnh đấy?”“Các người... Những người...” công an Vu lắp bắp, thế mới biết ông ta bàng hoàngđến mức nào!Hàn Trạc Thần dường như hiểu ông ta phải nói tiếp: “Loạn luân buộc phải không?”“Tại sao đến mức việc do đó anh cũng làm được?”“Loạn luân thì đã làm cho sao? ông ước ao phạt tù nhân hay phun chết?!”“Anh...”Cảnh sát Vu tức đến cả không nói đề xuất lời, xoay ngoắt người đi mất.Tôi giúp Hàn Trạc Thần mang áo, sở hữu từng loại cúc rồi đỡ hắn ở xuống. “Tạisao chú ko bảo con chưa phải là đàn bà chú?”“Tại sao ta bắt buộc nói đến ông ta biết?”Tôi mỉm cười quan sát hắn, cảm giác hắn như một đứa con trẻ bất đề nghị đời.Tôi nhặt vật dưới khu đất lên. “Đều là đa số thứ té dưỡng, bên cạnh đó ông ta mang lại thămchú.”“Đem quăng quật đi!”Tôi sẵn sàng bước thoát ra khỏi cửa thì hắn gọi tôi lại: “Vứt đi thì lãng phí quá,đưa ta xem là những thức uống bổ dưỡng gì, có bổ máu không?”Tôi không nhịn được cười: “Có!”“Con cười mẫu gì?”“Không tất cả gì, nhỏ thấy thái độ của chú giống như một đứa trẻ đã giận dỗi vớicha mình vậy!” Nói xong, tôi nhận biết những lời ấy sai trái liền chữa trị lại:“Xin lỗi, con không tồn tại ý gì cả!”“Không sao!” Hắn thở nhiều năm một khá rồi nói: “Ông ấy là ba ta!” Ngủ cùng Sói

Xem thêm: Giúp Tôi Giải Toán Lớp 2 Vòng 13 Năm 2016, Đề Thi Violympic Toán Lớp 2 Vòng 13 Năm 2016

Tóm tắt Chương 14: Ngủ cùng Sói


CHƯƠNG TRƯỚC
CHƯƠNG TIẾP

Ngủ cùng Sói Chương 14

Review Chương 14 - Ngủ cùng Sói

Đọc tức thì Chương 14 truyện Ngủ thuộc Sói

Review truyện Ngủ cùng Sói

Truyện Ngủ thuộc Sói Review


9,870 | 62 43 chương

*

Ngủ thuộc Sói

Đánh giá


reciclage.org

Đọc truyện online, hiểu truyện chữ, truyện hay,truyện full. reciclage.org luôn luôn tổng thích hợp và update các chương truyện một giải pháp nhanh nhất.Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Xuyên Không, Đô Thị, Võng Du, Trọng sinh, Bách Hợp, Võng Du, Huyền huyễn, Khoa Huyễn, Quan trường, Quan gia, Ngôn tình sủng,Truyện cổ tích, Truyện cổ tích việt nam,cổ tích Grimm,Cổ tích Andersen,Thần thoại Hy lạp,Truyện ngụ ngôn,Truyện cười,Quà tặng ngay cuộc sống, Góc cảm xúc, Góc phân tách sẻ