Lời bài hát ký ức dòng lam

      39
Đã gồm nhiều nội dung bài viết chứa chan cảm hứng về sông Lam. Dòng sông nhưng mà tôi và chúng ta mình những lần hẹn chạm mặt nhau, trong muôn chuyện vẫn thường giành riêng cho sông số đông tâm tình, kỷ niệm một thời xa ngái. Nay con nước ấy vẫn cần mẫn thao thiết tan vào nỗi lưu giữ khôn nguôi mà các lần nhắc lại bồi hồi thương nhớ.

Sông Lam xứ Nghệ (hay còn gọi là sông Cả, Lam Giang, ngàn Cả, Rum, Nậm Khan, Thanh Long Giang) loại tên đã trở thành nguồn cảm hứng cho những thơ, nhạc, mỹ thuật với cả mọi tác phẩm văn xuôi ra đời như tấm lòng hiếu thảo ân huệ bao người.

Bạn đang xem: Lời bài hát ký ức dòng lam

Sông chuyên cần ôm ấp Xứ Nghệ từ miền ngược xuống miền xuôi.

Một khúc chiếc Lam trôi trong vắt chiều được ghi vào máy ảnh, một phác hoạ họa dáng vẻ hình, nhan sắc màu nhỏ nước soi láng mây trời, một câu thơ chứa chan hoài niệm của thi sỹ đã nói cầm cố nỗi lòng bao người. Sông hiền hòa rất đẹp đến mê đắm như có mặt từ cổ tích. Hẳn là vậy rồi, bởi dáng hình, dung nhan màu ấy chắc hẳn rằng tương sinh với khu đất trời Xứ Nghệ trường đoản cú thủa hồng hoang, được mẹ tự nhiên sắp đặt, đánh điểm, giờ đồng hồ chỉ chờ khoảnh tự khắc rung động trong tim nghệ sĩ. Chọn lấy đều tinh túy, giản dị, gần cận trước là để thỏa nỗi lòng riêng, sau sẻ chia với người, nhằm chiêm ngưỡng, đồng cảm mà nuôi chăm sóc tình cùng với sông không bao giờ phai nhạt.

Sông mộng mơ cùng lãng mạn nhịn nhường nào. Này là mẩu chuyện viết về song lứa buổi đầu hò hẹn mặt sông như nói rằng, thủa ấy tóc xanh, em môi thắm má hồng, ta vụng về hồi hộp và ngờ nghệch nữa. Chuyện tưởng sẽ xa, xa lắm nay đọc trên báo, nghe bên trên đài, nhẩn nha vào trang sách thấy từa tựa mình, như thể nói ta nghe chuyện của riêng biệt ta thời xưa vậy.

Sông Lam bao lần vang vào khúc hát tất yêu nhớ! Chỉ biết, đã có nhiều nhạc sỹ lấy sông làm cảm giác tự tình. Từ bỏ tình thôi, vì khi hầu như âm điệu thứ nhất cất lên chỉ mục tiêu thỏa lòng, vậy cơ mà tiếng ca ấy đã bước ra trang giấy, lấn sân vào cuộc đời, lay động trung tâm hồn bao cố hệ.

Nhiều fan đến nay vẫn tồn tại nhớ tới bài xích ca đi cùng năm mon “Tiếng hát sông Lam” của nhạc sỹ Đinh quang đãng Hợp. Hơn 50 năm qua, ca khúc “Tiếng hát sông Lam” vẫn trở đề xuất gần gũi, thân nằm trong với biết bao ráng hệ fan dân xứ Nghệ và bạn yêu âm thanh cả nước. Lúc giai điệu với ca trường đoản cú của bài hát được chứa lên, ai ai cũng cảm thấy gồm dáng hình của sơn hà xứ Nghệ, cảm xúc tự hào với xúc đụng như chạm mặt lại mình, gặp lại quê bản thân trong giai điệu trữ tình đẫm chất dân ca.

Sông Lam bao lần vang vào khúc hát quan trọng nhớ!

Nhắc tới những bài ca viết về vùng khu đất quê nhà, tôi ghi nhớ một kỷ niệm. Hồi tôi học tập lớp 10, khi vẫn ngồi sát bên bà ngoại, bà sẽ kể mang lại tôi nghe câu chuyện bà sẽ “đổ” một con trai trai ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Đó là đầu trong năm 70 của thế kỷ trước, khi bà sẽ gánh nước mặt sông, trung khu hồn cô nàng trẻ thốt nhiên rung hễ trước vẻ đẹp mộng mơ của con nước. Trong hoa nắng và nóng lung linh, bà đột thấy bóng một quý ông trai trẻ ăn mặc lịch sự, khuôn phương diện tuấn tú, trên tay cầm cố cặp đứng bên trên mạn sẽ qua đò sang trọng sông. Bà đoán chắc phái mạnh trai đó làm nghề giáo. Thấy chàng trai đứng quan sát mình cười, má bà ửng đỏ, khẽ nghiêng đầu cười cợt e lệ.

Bóng đại trượng phu trai mới này đã khuất dần dần xa. Bà đứng ngây như vẫn giấc mơ tiên. Ánh mắt, nụ cười ấy đã theo chị suốt. Tên đàn ông là gì, nhà chỗ nào bà vẫn không biết nhưng tình thì sẽ sâu nặng nề mất rồi. Lạ chưa! bắt buộc ngừng xem xét về điều đó, ngày nào bà cũng ra sông gánh nước nhằm mong gặp gỡ lại được chàng. Sau cuối bà cũng gặp gỡ lại được nam nhi trai ấy. Sau gần như ngày tháng làm cho quen, cánh mày râu trai sẽ ngỏ ý mong cưới bà có tác dụng vợ. Anh giáo con trẻ ngày ấy đó là ông nước ngoài tôi bây giờ.

Mỗi lúc nhớ lại, bà lại ngân khúc ví giặm “Thử lòng thủy chung” xa xưa bà giỏi hát cùng rất ông. Bà khẽ hát, giọng đã chùng, có phần mát hơi vì tuổi tác nhưng mà lời rõ và xúc cảm dâng tràn: “Chứ thương anh lắm nị anh ơi. Ghi nhớ anh lắm nị anh ơi. Yêu thương đáo nhằm khúc nhôi. Nhớ nghêu ngán nị nai lưng đời. Thương dung dịch gói nị, trầu cơi. Lưu giữ thuốc mở nị trầu mời. Bắt đầu vắng mặt bao gồm một hồi, cơ mà cì (cái) trán tui (tôi) hắn đổ mồ hôi. Trong ruột sẽ nóng sôi. Bưng cơm ăn nỏ (chẳng) được. Bưng nước uống nị ko trôi…”

Tôi ko khỏi ngạc nhiên khi vẫn sang chén tuần cơ mà bà vẫn nhớ cho từng câu từng chữ của bài hát mang đến như vậy. Cho tới bây giờ, mỗi khi nhắc đến, bà lại mong muốn được ra mẫu sông Lam – nơi kết hôn cho bà cùng ông để hồi tưởng về đa số ký ức rất đẹp thời tuổi trẻ.

Những chuyện về sông cứ như thể không tồn tại hồi kết. Chuyện nọ nối chuyện kia, có những lúc rơi vào lặng lặng. Rồi ai đó thầm thì, Lam Giang là “dòng sông ký kết ức” của chúng mình, là nơi luôn dạt dào hoài niệm. Cái xanh trôi nhân hậu hòa ấy cũng có lúc trỗi mình như thoáng giận dỗi của tình thương lứa đôi khi mỗi độ bạn bè về. Tuy nhiên lắng sâu cam kết ức vẫn dáng vẻ lụa mượt như phụ nữ đương thì thêm với tuổi thơ, gắn với chúng ta bè, với thủa nhú nhí tình nụ. Ni đâu vắng tanh cả, tận phương trời nào, có còn ghi nhớ hay vẫn quên fan xưa ta ơi?

Sông đính với tuổi thơ, bằng hữu một thời xa ngái.

Cuối năm 2016, tất cả một câu chuyện nữa tôi cần yếu quên. Dượng đem o (cô) tôi sau bao năm sống nghỉ ngơi Pháp trở về quê chơi. Tôi gửi dượng đi thăm một trong những nơi quanh xã. Đến mặt sông Lam dượng dừng lại ngắm nhìn bé nước như vòng tay mềm mại bao phủ lấy xã xinh đẹp. Rồi dượng khẽ xúc động: “Sông Lam đẹp nhất quá cháu ạ”.

Xem thêm: Những Câu Truyện Ma Có Thật Những Câu Chuyện Ma Hay Nhất, Sach Truyen Việt Nam Thư Quán

thừa nhận xét đó khiến tôi tưởng ngàng. Bởi vì tôi biết dượng là bạn kiệm lời khen một ai kia hay việc nào đó khi đánh giá chưa chắn chắn chắn. Điều đó khiến tôi tự hào với hãnh diện.

Mỗi lần nhắc kỷ niệm, dượng như vẫn xúc hễ với vẻ tinh khiết của dòng Lam Giang ngày đó. Rồi dượng nói lên để ý đến của mình: "Giá tỉnh nghệ an cách nào xây một nhỏ đập phía hạ lưu trộn nước sông dâng lên để thuyền bè có thể tấp nập, vừa khai quật được mối cung cấp du lịch, vừa đưa nước lên cho tất cả những người dân 2 bên bờ canh tác, và hy vọng sao mọi bạn hãy bảo nhau giữ cho sông luôn trong sạch. Được như thế chắc chắn sẽ vô cùng đẹp cháu ạ.

Tôi thầm cảm ơn về ấn tượng ấm cúng của dượng với mẫu sông quê nhà, về những mong ước chân thành của một trí thức với việc bảo tồn và cải tiến và phát triển quê mình. Mẫu tình của khách hàng viễn xứ thật xứng đáng để bọn họ trân trọng và cũng tương đối đáng để họ lưu tâm về một dòng sông cần phải có hẳn kế hoạch xây dựng với giữ gìn nét xinh có từ bỏ bao đời.

Thời gian vẫn nhích đi từng giây, từng giây. Vậy mà cái thứ tích tắc chậm rì rì ấy sẽ gặm nhấm bao kiếp nhân sinh. Cướp đi một phương pháp thản nhiên từng giây sống, đưa tín đồ ta về cõi không thể đảo ngược. Đó là thời gian. Thời gian là gang sắt, tước đoạt đoạt lạnh lùng sinh mệnh muôn loài; là thứ tất yêu thương lượng. Chỉ sông là ko thế. Sông chuyên cần ôm ấp xứ Nghệ từ miền ngược xuống miền xuôi. Sông vẫn trôi qua bao thăng trầm lịch sử vẻ vang trên mảnh đất nền quê nhà.

Hành trình không chuyển đổi suốt ngàn năm kia đã vật chứng sức bền bỉ, không tắt thở phục trước thời hạn của con nước. Sông trở nặng trĩu phù sa, dung dưỡng mang lại đất đai màu sắc mỡ, để nông dân mùa mùa bội thu, đơn vị nhà no ấm, tôm cá và rất nhiều loài sinh sôi, mang thú vui sống cho con người. Phần đa gì sông dưng hiến tất cả là bài học về lòng nhân hậu và độ lượng? Chỉ biết mang lại đi cơ mà không chờ nhận về!

Sông chỉ biết cho đi nhưng không ngóng nhận về.

Hãy nhất thời quên đi cái rầm rĩ của đời sống hàng ngày, dành chút ít phút thả hồn chậm chạp lại. Chầm lừ đừ thôi nhưng mà lắng nghe tiếng thầm thì của sông. Ta sẽ nghe thấy lời êm ả dịu dàng của nhỏ nước. Đó là chuyển động của các âm thanh ngọt ngào nhất, tận hiến bền bỉ đời mình để bảo trì sự sống muôn loài. Đó là tình của sông, sự kếch xù của cái chảy với sự sống bé người.

Những thổn thức tỏ bày vào từng bé chữ như ao ước nhắc bản thân và bạn phương xa. Sống duy nhất lần, hãy nỗ lực sống rộng một cuộc đời mình có. Tận hiến phần nhiều gì ung dung nhất, ý nghĩa sâu sắc nhất cho cuộc đời. Yêu và cả biết rộng lớn lòng tha đồ vật cho phiên bản thân, cho cuộc đời người khác và tự biết ưa chuộng với lắp thêm mình có. Tình yêu mang cho ai khác, mang lại vạn đồ vật hữu sinh khác ắt sẽ được trao lại tình yêu. Ấy là trung khu tình của sông vậy.

Hãy học tập ở sông lòng cao cả dâng hiến cùng sức chịu đựng bền bỉ, để mà lại rằng không gì là mất đi tất cả. Mẫu tình fan mới chính là sự cứu giúp rỗi trung tâm hồn. Sông cũng là người. Cái ý ấy bao gồm nghĩa thiệt trọn vẹn. Các thứ tồn tại cùng con tín đồ đều đề xuất được đề cao phẩm giá chỉ như một nhỏ người. Khi người ta không để mình bên trên hơn phần lớn thực thể thiên nhiên thì mới có thể thực là con người của khiêm nhường nhịn biết hòa đồng và trân trọng.

Hãy dành chút thời gian để được sinh sống chậm. Sống chậm thôi ta vẫn nghe thấy giờ đồng hồ nước miên man, giờ thổn thức tự trái tim cùng với nỗi niềm cao đẹp nhất vọng tự dĩ vãng và hiện tại. Sống chậm thôi đang nghe thấy tiếng trở mình mệt mỏi của sông, vết hiệu bé yếu của làn nước bị ảnh hưởng bởi sự xả thải, vấy bẩn vô trọng trách của bé người. Sông sạch là sông sống, sông không sạch là sông chết. Hãy giữ đến sông luôn sạch vào như châu ngọc để Ngàn Cả tan mãi trong ký ức muôn người.

Tin chắc rằng, một ngày nào sông sẽ trẻ đẹp lại như xưa. Để sẽ mãi là nguồn cảm xúc cho văn học, thẩm mỹ bày tỏ tấm lòng với toàn bộ niềm kính trọng và yêu thương độc nhất vô nhị của tình tín đồ nghệ sỹ.