Alan Music

Em bị chịu ràng buộc hẳn vào anh. Bất kỳ hành động, suy nghĩ xuất xắc thiết bị gì của em hầu hết không hề do em quyết định nữa. Em bất lực lúc trái tyên ổn với khối óc luôn nhắm tới phía anh.

Bạn đang xem: Alan music

Gửi anh!Anh à, em sẽ vượt buồn bã rồi. Tất cả hi vọng với dũng khí của em số đông bị anh tấn công ghé hết. Em không còn gì vịn vào để đi tiếp trên con phố tiến về phía anh nữa, mà lại bao gồm khi con đường ấy còn chưa có, chỉ là một không gian gian nhỏ tuổi em từ tạo thành với lao vào.

Em từng mong muốn anh có thể cười cợt với em một đợt nữa. Một niềm vui giành cho em chđọng chưa phải thú vui nhợt nphân tử làng mạc giao. Nhưng phần đông hy vọng của em bé dại nhoi, le lói nlỗi ánh nến yếu đuối ớt trước cơn gió kỳ lạ. Và anh là con gió kỳ cục, nặng nề thâu tóm đó. Anh ưng ý chơi trò thắp nến rồi lại thổi tắt.Em vẫn khôn cùng nhức, em phải bước đi bởi đôi chân è cổ của chính bản thân mình trên con đường đầy sợi nhọn, là những gì em nhận thấy từ anh. Từng bước của em là từng lần thể xác em thừa nhận rước đau nhói do các chiếc tua nhọn htinh ranh tê. Nhưng em vẫn cần bước đi, vẫn yêu cầu duy trì ý thức, ý thức rằng em đã gặp gỡ anh, jhông xa đâu, chỉ sống cuối tuyến đường này thôi. Càng đi, em càng phân biệt một nỗi lo lắng mơ hồ nước. Em sợ, sợ lắm. Em ước gì dịp đó tất cả một bàn tay mang về phía em, ước gì em hoàn toàn có thể nhận thấy enh, dù chỉ loáng qua chút đỉnh khuôn mặt anh, thế là đủ. Nhưng anh à, em không nhận được gì cả.Em bị chịu ảnh hưởng hẳn vào anh. Bất kỳ hành động, suy xét xuất xắc lắp thêm gì của em các không còn vì em ra quyết định nữa. Em bất lực Lúc trái tyên ổn và bộ não luôn luôn hướng đến phía anh. Anh chần chờ đâu!

Lần này trên con đường chông gai cơ, một trận mưa nóng sốt kéo cho. Đột ngột. Tàn nhẫn. Em gục bổ, khung người bị hàng trăm ngàn gai nhọn xuyên thẳng qua. Em nằm kia, em đã hết mức độ để vực dậy, mưa vẫn rơi. Lạnh lẽo cùng khổ cực. Em thua cuộc. Em thừa mệt mỏi mỏi!

Em đã chịu đựng đựng thừa đủ rồi. Tại sao em cứ ôm loại bó tua ấy vào bạn rồi lại khóc vị đau? Tại sao em lại bước đi lúc em rất có thể ngừng lại? Tại sao trong những khi sẽ từng nào lần từ bỏ nhắc mình cơ mà em vẫn search kiếm vị trí của anh? Tại sao em lại yêu thương anh không ít tới thế? Câu vấn đáp solo giản: bởi vì em là em cùng anh là anh. Vì em có mặt là để yêu anh.

Em tự trách mình tại vì sao vượt dở hơi ncội, vượt ngây thơ, sao lại chọn tuyến đường này, sao tất yêu quên được anh. Em từ bỏ trách bản thân, tại vì sao em lại là em.

Xem thêm: Xem Phim Yêu Từng Centimet (45 Tập Cuối), Phim Yêu Từng Centimet (45 Tập Cuối)

Anh à, em trường đoản cú bỏ! Em cũng băn khoăn trong khi đã bao lần em trường đoản cú nói vậy nhưng lại em vẫn chưa có tác dụng được. Em sợ hãi một hôm làm sao đó Khi vẫn đứng trước anh, em thiết yếu kìm chế mình rồi lại bật khóc. Em hại, hại dòng cảm hứng Khi gian chống chỉ từ em cùng trơn đêm, lúc đơn độc ùa về, em lại khóc, lại không ngủ được. Tệ thiệt, tại vì sao em lại yếu đuối thế này?

Em hận mình sao ko khóc, không giận, ko cười cợt Lúc rất có thể nhưng cứ đọng lặng lẽ ôm nỗi đau anh tạo ra đến em. Em vẫn từ vực dậy, từ bỏ bước đi trên tuyến phố rất có thể đầy hoa hồng cũng có thể đầy gai nhọn. Nhưng con phố ấy không có anh. Đã lúc nào anh nghĩ về về em chưa? Đã lúc nào anh nhìn em bởi góc nhìn chỉ giành cho em chưa? Đã khi nào anh bi thương cho dù chỉ một tí thôi, do em chưa? Chưa chứ gì? Em hiểu, vày em không thể nằm tại một góc nhỏ tyên ổn anh, mặc dù góc nhỏ dại kia giành cho một tín đồ chúng ta. Em trường đoản cú hỏi sao anh tàn nhẫn cầm cố.

Và làm việc cuối con phố hắc búa chỉ tất cả em cùng vệt thương thơm này với bước tường lạnh ngắt. Chỉ em, chỉ bao gồm 1 mình em thôi, tuyến đường này vốn dĩ đâu có anh. Chỉ trên em vượt ngây ngô muội, mặc dù biết là tuyến đường này không hề gồm anh nhưng mà vẫn bước vào. Vết tmùi hương này chắc hẳn rằng sẽ không lành lại nhưng mà chỉ dịu theo lớp lọc của thời gian mà lại cảm xúc em dành cho anh vẫn ngủ yên ổn. Mãi mãi, mặc dù biết là đang trở ngại lắm.

Em đang ổn thôi mà lại, là thực sự ổn định chứ đọng chưa phải nỗ lực ổn định như trước phía trên. Em sẽ vẫn cô đơn vị không người nào thay thế sửa chữa được anh trong thâm tâm em, vày em yêu thương anh các lắm.