Hồng Đậu Sinh Nam Quốc Trong Phim Nào

Hồng đậu sinh phái mạnh quốc là bài xích nhạc được ái mộ do ca sĩ Đồng Lệ hát. Cốt truyện được lấy xuất phát từ một tích cổ. Truyện rằng ngày xưa, giặc giã triền miên, đi quân nhân rất nhiều, một đi ko trở lại. Có tín đồ thiếu phụ nhớ thương ông chồng chinh chiến xa xôi, thút thít khôn nguôi dưới tàng cây, đổ cả ngày tiết lệ. Lệ đỏ tưới đến cây đậu sinh tại đoạn đấy, cho nên vì thế hạt đậu nảy ra đều phải sở hữu màu đỏ, được điện thoại tư vấn là hồng đậu. Vì chưng lẽ đó, các loại đậu này gọi là đậu tương tư, ám chỉ cho đông đảo lương duyên xa cách. Truyện này được đưa vào thi thoại nhờ bốn câu thơ của Thi Phật vương Duy đời Đường trong bài Tương tứ của mình:
Bài này về bên sau, trở thành bài bác thi dành riêng cho tương tư, quan trọng nổi tiếng. Còn Hồng Đậu Sinh phái mạnh Quốc biến chuyển một điển tích rất hấp dẫn được sử dụng. Bài xích của ca sĩ Đồng Lệ cũng không nằm ngoài ý tưởng ấy. Bạn dạng thân lời của bài xích nhạc cũng vô cùng thú vị. Tỉ như câu "Tửu sứt trung hảo độc nhất phiến lân lạm phong tình." thật rất lãng mạn, hoặc như câu "Túy ngọa bất dạ thành" hết sức hữu tình (tạm dịch là ngồi say ngơi nghỉ tòa thành ko ngủ, say cơ mà không chợp đôi mắt được, một kiểu hoán dụ hay, là tòa thành ko ngủ giỏi vì bạn không ngủ được buộc phải thấy nuốm ? Cũng bởi vì tương tư).

Bạn đang xem: Hồng đậu sinh nam quốc trong phim nào


Bản dịch gặp gỡ không ít khó khăn, thứ nhất muốn giữ thuần việt câu đầu ("đậu hồng sinh làm việc nước nam") chứ không thích dùng lại hán ngữ, vần "am" vốn tuyển chọn từ, so với ý câu máy hai lại biệt lập, chẳng tìm kiếm được một từ bỏ nào cho thích hợp. Hai câu 3 với 4, vốn đã ý kiến làm tự trước, nên đẩy vần "ông" lên câu 2. Câu hai vừa bắt buộc thỏa được ý "chuyện xưa", vừa phải thỏa được ý "chuyện cũ", không dễ được cả hai. Thật sự là một trong những bước nặng nề nhân ba, khó khăn vẹn toàn được.
Câu 5 và 6 hoàn toàn có thể coi là vấn đề hay của bài, ví như dịch không khéo thì lỗi cả bài dịch. Chiếc khó câu 5 là bắt buộc thể hiện sự trái chiều giữa ta ("túy", say) cùng cảnh ("bất dạ", không tối, không ngủ, sáng đèn trong cả đêm). đích thực rất ao ước hạ câu "ta say thân phố ko say", thật sự cực kỳ thi vị, nhưng mà lại bay nghĩa quá, lại ngậm ngùi quăng quật qua. Lại do chữ "bất dạ" bắt buộc dịch được rõ nghĩa "phố sáng đèn", "phố ko ngủ", "phố không đêm". Hình trạng nào cũng thường rất tối nghĩa, lại không muốn bê nguyên "bất dạ thành" vào bài bác dịch. Cũng là việc nan giải vô cùng. Rút cuộc yêu cầu hạ chữ "cuồng si", tuy không hẳn bằng lòng, tuy vậy tạm được. "Tửu sứt trung hảo duy nhất phiến lạm lạm phong tình." vốn định dịch thành nhì câu vày ý dài, tuy nhiên lại hạ câu ko được. Vì chưng lẽ trường hợp dôi câu ra, thì câu cuối bài xích sẽ nằm ở câu lục, chưa kể để một câu thì ngắn, nhưng lấy ra hai câu thì lại dài quá. Quăng quật cả câu "xử xử nghê hồng" ko dịch. Thật lạ ở câu này, vốn không đồng bộ gì đối với cả câu trước cùng sau, rất buổi tối nghĩa, lại ko thuận tình. Rút cuộc quăng quật chữ "nhất phiến" không dịch, "lạm lạm" dịch bằng một chữ "tràn", xáo vật dụng tự câu lại. Dẫu vậy hạ được chữ "say" vào câu này, kiến hai câu 5, 6 tuy hai mà một, trên thì "ta say", dưới thì "tình say", dùng dòng điệp ý ấy mà cố vào loại khiếm khuyết của câu dịch.

Xem thêm: Wolfoo Trở Thành Siêu Anh Hùng Đeo Mặt Nạ Và Giúp Đỡ Bạn Bè #2


Câu 7, 8 hơi nhàn, mà lại không dịch được chữ "tối" cũng là 1 trong chỗ đáng thẹn. Cũng bởi câu 6, nỗ lực giữ chữ "phong tình", nên câu 7 phải hạ được một vận "inh". Chữ "khước" phải thay bằng "làm thinh" mang đến hợp vận. Dịch hai câu "Thủ trứ ái phạ nhân tiếu, hoàn phạ nhân khán thanh." thành "Dám đâu nhân núm tỏ bày, Sợ bạn thấu tỏ, sợ đời cười cợt chê." rất có thể xem là một thành tựu. Nhị chữ "phạ" (sợ) dịch trọn vẹn, lại đưa vào được điệp ý, lại bảo toàn được hết câu, gồm phần hay hơn cả hai câu gốc. Chỉ thẹn ở vận nhì câu này không trọn được( "bày - đời").
Hai câu kế gồm phần solo giản, chữ "tình nhân" thay bằng văn bản "ai", là chủ kiến riêng. Trong tiếng Việt, mà chắc hẳn rằng chỉ trong giờ Việt bắt đầu có, sự rực rỡ của chữ "ai". Cứ coi bài "Áo Bông che Bạn" của Tú Xương thì biết, một chữ "ai" từng nào hàm nghĩa.