Cười lăn lộn hai bố con thi tát mặt nhau

      16

Con đi ngủ; vẫn không đỡ ám hình ảnh vì đều mảng màu không đẹp mắt lắm trong tranh ảnh họa tiết thân phụ – con…

Con đã mơ rồi sẽ có được những cuộc thủ thỉ rất tử tế với tình cảm, đang chả phải “nếu… thì…” nữa …


*

Hôm nay, vào bữa cơm, bố con mình gượng nhẹ nhau rồi. Đây không phải là thứ nhất tiên, là lần lắp thêm mấy rồi nhỏ cũng chẳng lưu giữ nữa, chỉ hiểu được lần này “nhẹ” hơn phần nhiều lần trước cực kỳ nhiều. Lần này lý do cãi nhau cũng đơn giản và dễ dàng hơn, chỉ vì một cái bát thôi, đúng không ạ bố nhỉ?

Lần này bé chịu nhường cha rồi, 1 mình con không thể nào đỡ nổi những phép tắc “cù nhày” của tía nữa. Bé đã tập có tác dụng quen với yên lặng, điều ấy tốt cho con hơn. Bà mẹ hay bảo con vậy.

Bạn đang xem: Cười lăn lộn hai bố con thi tát mặt nhau

Con chú ý bố, một cảm xúc tủi thân ngập đến, ngay kể cả khi mẹ mua đồ cho em mà lại quên mất bé thì cũng không làm nhỏ tủi thân bằng vấn đề nhìn bố, nói chuyện với bố.

Nếu hai tía con mình gồm một cuộc thủ thỉ tử tế cùng nhau thôi, thì xuất sắc nhỉ?

Năm ni là năm nhỏ thi đh rồi, bé cũng ước gì bố có thể động viên nhỏ một câu ung dung thì con sẽ có động lực lắm đây. Nhưng con chỉ ước vắt thôi, bố không muốn tiến hành cũng được, nhỏ cũng chẳng trách gì bố, bản thân nhỏ tự trách mình nhiều hơn thế bố ạ!

Khi còn nhỏ…

Nếu như khi bà bầu sinh nhỏ ra, ba không đòi ly hôn bà bầu thì chắc rằng mối dục tình hai ba con bản thân sẽ xuất sắc hơn nhiều, tía có nghĩ nạm không?

Nếu như khi cha nộp solo ly hôn đang viết rồi xé lần thiết bị 3 lên phường, thì có lẽ bố sẽ không còn day dứt, ân hận hận, ngờ vực nữa.

Xem thêm: Xem Phim Lương Sinh Liệu Đôi Ta Có Thể Không Đau Thương ? Tập 1 Vietsub

Khi tương đối lớn…

Nếu tía không dành tiền cài cho nhỏ máy tính, bắt con ngồi 3 giờ luyện ngón, tự tạo cho con bé diều size tre (nặng đến nỗi không thể cất cánh nổi),… thì có lẽ con vẫn chẳng có thời cơ nào mà cảm giác được tình cảm phụ vương con thiêng liêng đáng yêu này.

Bây giờ lúc 18, ngẫu nhiên con thấy thèm lắm…

Con thèm được đi bệnh viện một lần nữa.

Nếu ba không dậy con phép tính phân tách khi con nên nghỉ học tập đi viện, thì chắc rằng con vẫn chẳng bao giờ học tốt bằng các bạn, ba nhỉ?

Nếu tía không đọc cho bé “Tam quốc diễn nghĩa”, “Thủy Hử” thì chắc rằng giờ này nhỏ không thể vênh khía cạnh lên thích chí với bạn bè ra chuyện ta đây theo luồng thông tin có sẵn từ lúc con bé xíu tý.

Con gái ko ngoan đã làm mất quyển truyện Kiều ba mua rồi. Ví như bố có thể mua lại khuyến mãi con và vờ vịt đó là quyển truyện Doraemon toàn chữ, nhưng cười tươi rồi xoa đầu con đang nũng nịu nạp năng lượng vạ, thì có lẽ rằng con đang mềm lòng gật đầu đồng ý mà nhấn lấy, rồi hôn chụt vào má “Cám ơn tía ạ!"

Nếu thời hạn quay trở lại, bữa cơm hôm đó, nắm vì bào chữa nhau với bố, con sẽ chọn im re thì sẽ không tồn tại chuyện hai bố con giận nhau mấy mon trời không xin chào hỏi, chuyện trò.

Nếu được con quay trở lại, con tình nguyện để chiếc bát trong tay tía phi vào bạn con, nhằm mẹ chưa phải rơi nước mắt, phải khóc mức lên vày sợ hãi, phải quan tâm đến thâu đêm vì lần khần nên làm gì. Với nếu cố kỉnh thì bố đang không ngồi quanh đó trời sương, uống rượu suốt đêm.

Nếu được quay trở lại, con muốn một lần tiếp nữa được cha dể dành riêng thức ăn uống ngon trong khi hai cha con vẫn vẫn giận nhau.

Con hiếm khi khóc vày ai đó. Nỗ lực mà trưa hôm đó con đã khóc.

Con xin bố đi trải nghiệm cùng nhà trường, bé biết rõ thực trạng nhà mình rồi, bé chỉ đùa ba thôi, cha nói một câu làm bé cả trưa hôm đấy khóc. Khóc vì nhỏ thương bố lắm!

“Bố thất bại rồi bé ạ, bố không tồn tại một đồng tiền nào.”

Thế đấy, con thương bố!

Nhiều lúc nhỏ tự hỏi, sao bé và tía lại có không ít khúc mắc vậy nhỉ?

Nhiều dịp con nhìn thấy đứa em gái ôm cổ bố, khen bố, nịnh tía để được cha chở đi học, bố bế đi ngủ sao mà bé thèm được do vậy quá.

Con thèm được nghe câu “Con gái điệu của bố”, thèm được cha động viên lúc những áp lực của kỳ thi đại học đang dồn ép nhỏ ngạt thở.

Con ước ao có một cuộc rỉ tai tử tế cùng với bố, về đều điều mà bé đang suy nghĩ, rất nhiều thứ viển vông, phần lớn điều hài hước, ngôi trường cơ mà con dự tính thi, người đàn ông mà bé định mang sau này,…

Mỗi một lần nói chuyện là một lần cãi nhau, tiếp tục như cơm trắng bữa, khiến cho con chả dám mở lời nữa.

Tối nay bé đã bi thảm lắm đấy tía ạ. Nhỏ nghĩ tía cũng giận con. Có lẽ buồn và giận là nhị từ quá rất gần gũi trong cảm xúc của hai bố con bản thân rồi nhỉ? thật ra bé chẳng ước ao thế đâu, mỗi lần cãi nhau với tía con lại quan yếu học được, trong đầu lại hiện nay lên đa số mảng color tối, con giận dữ lắm.

Bố tất cả thế ko bố?

Con không trách tía nhiều lắm đâu, bé trách bạn dạng thân mình những hơn.

Nếu như con có thể khéo léo có tài năng giống như những thằng bạn của con; con rất có thể hiểu ý bố; tính khí nhỏ không lạnh nảy với thẳng thắn; và nếu như con trước đó chưa từng xuất hiện… có lẽ rằng bố cũng ko phải để ý đến nhiều như vậy này.

Nếu con bao gồm thể dũng mãnh đứng trước mặt bố, thổ lộ hết phần đa suy nghĩ, cảm xúc, ước mong mỏi của con một giải pháp trôi chảy, khỏe mạnh thì có lẽ rằng bố con tôi đã có thời cơ hiểu nhau các hơn?

Sinh nhật tía con không dám chúc, vì nhỏ sợ, vì nhỏ ngại. Chẳng lúc nào con làm những việc như vậy cả.

Con 18 tuổi, đã không còn ngủ với bố mẹ 16 năm rồi.

Sao nhưng mà xa phương pháp quá…

Đứa em út trong năm này 6 tuổi đòi ngủ với bố, mỗi tối cha lại gãi lưng, vuốt tóc để nó ngủ ngon…

Con đi ngủ; vẫn không khỏi ám hình ảnh vì phần đa mảng màu sắc không đẹp mắt lắm trong bức tranh họa tiết cha – con…

Con đã mơ rồi sẽ sở hữu những cuộc nói chuyện rất tử tế với tình cảm, vẫn chả nên “nếu… thì…” nữa …