Đọc truyện:

      9

Mời chúng ta và những em thuộc truyện cổ tích lừng danh của Andersen - Bà chúa Tuyết. Mẩu chuyện kể cuộc phiêu dạt của cô nhỏ nhắn Giéc Đa độc nhất quyết đi kiếm người bạn của mình là Kay. Cùng với tấm lòng trong trắng và trái tim nhân hậu, Giéc Đa đã thường xuyên nhận được sự giúp đỡ và ở đầu cuối đã tìm được Kay trong lâu đài của bà chúa Tuyết, giải thoát cho chính mình mình khỏi lời nguyền giam giữ.

Bạn đang xem: Đọc truyện:

Đọc câu chuyện rực rỡ Bà chúa Tuyết của Andersen để thuộc cảm nhận cái lạnh lẽo của mùa đông phương Bắc, tương tự như sự ấm cúng của tình bạn và tình bạn trong sạch giữa nhị đứa trẻ em Giéc Đa với Kay.

*

BÀ CHÚA TUYẾT

Hans Christian Andersen

Truyện vật dụng nhất

Tấm gương và phần đa mảnh gương vỡ

các bạn hãy chú ý. Tôi ban đầu kể. Đến khi kể hết truyện bọn họ sẽ hiểu hơn lúc ban đầu vì đấy là chuyện một nhỏ quỷ!

Một hôm quỷ ta khôn xiết vui sướng vì đã tạo sự một tấm gương cực kỳ kỳ lạ. Phần nhiều vật xuất sắc đẹp soi vào đấy đa số chẳng ra đồ vật gi cả, trái lại đông đảo vật không đẹp lại càng rõ rệt và nổi bật hẳn lên, trông lại càng không đẹp hơn. Những cảnh sắc đẹp thì trông như mớ rau xanh muống luộc, số đông người tốt nhất trở thành đáng ghét hay là đi lộn đầu xuống đất, tất cả khi mất cả bụng. Mặt chúng ta méo mó mang đến nỗi người ta không thể nhận ra họ nữa. Nếu bạn ta chỉ tất cả một vết tàn nhang thôi thì chú ý vào gương, dấu tàn cấp tốc ấy vẫn lan ra mọi mũi và bao quanh mồm. Quỷ cho vắt là thích thú lắm. Lúc một người dân có một ý nghĩ tốt thì ý tưởng sẽ phản ảnh trong gương thành hầu như nét nhăn nhó và quỷ ta cười khoái trá về phát minh xảo quyệt của hắn.

toàn bộ đồ đệ của quỷ (vì quỷ bao gồm một ngôi trường phái) nhắc lại rằng tấm gương ấy là 1 kỳ quan. Chúng bảo:

- Bấy giờ người ta rất có thể biết diện mạo thật của quả đât và loài người.

Và bọn chúng mang tấm gương lượn mọi chỗ đến nỗi chẳng một đồ gia dụng nào, chẳng một fan nào không trở nên quỷ có tác dụng méo mó đi. Chúng ao ước bay lên tận trời nhằm nhạo báng các tiên đồng với cả chúa trời nữa. Bọn chúng càng cất cánh cao, gương càng nhăn nhó. Cực nhọc nhọc lắm chúng bắt đầu giữ nổi gương. Chúng cất cánh lên, bay lên mãi và sau cùng bay cho gần Thượng đế và những tiên đồng. Tấm gương nhăn nhó, rúm ró lại cong queo cho nỗi tuột ngoài tay lũ quỷ và rơi vỡ tan ra cả triệu mảnh.

như vậy sự hiểm họa còn to hơn trước nữa, vì một số trong những mảnh chỉ bằng hạt mèo bị cuốn bay khắp nhân loại và một lúc đã cất cánh vào mắt tín đồ thì tín đồ ấy nhìn những vật đều phải có phép ma như cả tấm gương lớn.

một trong những người bị mảnh gương phun vào tim, thật là khủng khiếp vì tim họ biến đổi lạnh như nước đá. Gồm mấy mảnh to hoàn toàn có thể làm kính được, tuy nhiên chớ gồm nhìn đồng đội qua rất nhiều tấm kính ấy!

Còn thằng quỷ thì được mẻ mỉm cười vỡ cả bụng…Than ôi! cho đến ngày nay trong không trung còn thiếu gì mảnh vỡ lẽ của tấm gương thần.

Truyện sản phẩm công nghệ hai

Hai em bé

giờ đồng hồ mời các bạn nghe một truyện khác.

thân một thành phố, người dân đông mang lại nỗi không được chỗ để mỗi người có một mảnh vườn con, cần trồng hoa trong chậu. Tuy nhiên cũng có thể có hai em bé bần hàn có được một miếng vườn to hơn chậu hoa một tí. Chúng chẳng yêu cầu là đồng đội ruột nhưng chúng yêu yêu mến nhau như bé một nhà. Cha mẹ chúng làm việc cạnh nhau, trên hai buồng gác giáp mái nhà. Ở thân hai căn buồng, gồm máng nước, từng buồng tất cả một hành lang cửa số nhỏ. Chỉ việc bước qua máng nước là bên nọ sang công ty kia được.

phụ huynh chúng treo dưới mái nhà một cái thùng gỗ lớn, trồng rau củ trong thùng để ăn uống và cả một cây hoả hồng nữa. Như vậy là một thùng gồm một nơi bắt đầu hồng và phần nhiều gốc hồng này mọc vô cùng khỏe.

cha mẹ chúng suy nghĩ ra phương pháp đặt hai thùng bên trên máng nước và có tác dụng thành một loại cầu bắc thân hai cửa ngõ sổ, hoàn toàn có thể gọi kia là một chiếc vườn nhỏ, các thứ cây trong vườn mọc khôn cùng tốt. Mọi quả đậu lủng lẳng trên thùng gỗ, hồng uốn nắn cành quấn quanh cửa ngõ sổ, cây nọ ngả vào cây kia, trông như một khải trả môn xanh xao kết bằng hoa lá.

hai trẻ được phép nghịch với nhau trên mặt thùng. Chúng ngồi trên các chiếc ghế con, dưới đám hoả hồng và đùa giỡn ngoan ngoãn.

ngày đông đến, cửa ngõ kính che đầy băng giá. Nhị trẻ, em trai thương hiệu là Kay, em gái là Giécđa, đem tiền siling bằng đồng hơ vào phòng bếp lò rồi nghiền tấm kính lạnh buốt và như thế là trên mỗi cửa ngõ kính thành các hình một lỗ kính trong, tròn và nhỏ, rất có thể nhìn qua được.

mùa hè chỉ dancing một cách chúng đã sang tới công ty nhau rồi, nhưng ngày đông thì buộc phải leo lên leo xuống rất nhiều cầu thang mới gặp nhau được, bên cạnh trời tuyết bay tới tấp. Bà của Kay nói:

- Đàn ong trắng vẫn vo ve đấy.

- Chúng bao gồm chúa không, hở bà?- Kay hỏi bà bởi nó hiểu được ong thì phải có chúa.

Bà đáp:

- nhất mực là tất cả chứ! Ong chúa bay ở khu vực tuyết rơi rậm rạp nhất. Ong chúa khổng lồ nhất lũ và chẳng lúc nào nó đậu trên đất cả. Nó bay luôn luôn luôn vào vào mây. Nhiều đêm đông, nó cất cánh qua các phố trong thành và xem qua cửa kính. Dịp đó cửa kính đậy đầy băng giá, xuất hiện những nhành hoa trắng đẹp tuyệt vời vời.

- Ồ! Vâng, cháu đã thấy rồi!- nhị đứa nhỏ nhắn đồng thanh nói bởi chúng tin tưởng rằng bà vậy nói thật.

- Bà chúa tuyết có vào nhà được không, hả bà?- Giécđa hỏi.

- gồm chứ, bà đáp.

- Cứ vào đó mà xem! Kay nói. Mình sẽ đến bà ấy lên bếp lò nóng làm cho bà ấy chảy chảy ra.

Bà Kay vuốt tóc cháu và kể sang số đông chuyện khác.

Buổi tối, Kay mặc quần áo lót, trèo lên mẫu ghế tựa gần cửa sổ và liếc qua một lỗ, ra ngoài trời. Vài bông tuyết rơi xuống, một bông lớn số 1 bám vào cạnh thùng gỗ. Bông tuyết lớn lên, béo mãi, rồi biến thành một người bọn bà mang áo trắng nhiều năm rực rỡ, trông như dệt bằng ức triệu tua bông nhỏ ti có điểm sao. Trông bà ta lịch lãm và xứng đáng yêu, nhưng người bà toàn băng giá, trông lóa cả mắt. Tuy vậy bà ta vẫn dường như như một người thật.

đôi mắt bà như song sao sáng, nhìn mãi không chớp. Bà ta quan sát về phía cửa sổ, chấp nhận và vẫy tay. Kay hồi hộp nhảy tọt xuống dưới ghế. Hình như cu cậu trông thấy một bé chim lớn bay qua cửa sổ con cạnh bên mái nhà.

Xem thêm: 404 Not Found - Chay Tron Tinh Yeu Tap 25

Ngày hôm sau, trời lạnh lẽo khan. Rồi tuyết tan, ngày xuân lại tới. Mặt trời rọi sáng, cây cỏ xanh tươi, chim nhạn làm cho tổ, cửa sổ xuất hiện thêm và nhị đứa con trẻ lại ra ngồi chơi trong dòng vườn nhỏ cao tít, bên trên chốc các tầng gác, sát máng nước gần kề mái nhà.

Hè tới, hồng trổ hoa rực rỡ. Nhỏ nhắn Giécđa đã học thuộc một bài thánh ca thi nói tới hoa hồng, nhỏ bé hát cho Kay nghe:

Hoa hồng mọc vào thung lũng,

Nơi nhưng Đức chúa Giêxu đã phán bảo ta.

Đôi trẻ, tay rứa tay, hôn vào số đông bông hồng, ngắm nhìn và thưởng thức mặt trời trong trắng của Thượng đế với nói cùng với lên như là nói cùng với chúa Giêxu vậy. Phần đông ngày hè sao cơ mà đẹp thế! vui vẻ thay những cảnh được ra nghịch với nhau bên những nơi bắt đầu hồng tươi tốt không chấm dứt nở hoa!

Kay cùng Giécđa sẽ ngồi xem tranh vẽ súc đồ gia dụng trong một quyển sách. Đồng hồ nước ở gác chuông nhà thờ điểm năm giờ, tự nhiên Key kêu lên:

- Ái, mình nhức nhói nghỉ ngơi tim và có vật gì bắn vào đôi mắt mình ấy!

Giécđa chẳng nhận ra gì cả.

- có lẽ rằng nó phun ra kia rồi!- Kay nói.

nhưng Kay vẫn nhầm. Chính là một trong số những mảnh gương quái ác, chắc các bạn còn nhớ tấm gương quỷ quái làm cho cho tất cả những loại gì cao niên và đẹp tươi soi vào sẽ trở thành keo kiết và xấu xa, còn vật gì đã xấu xa soi vào gương càng xấu xa thêm và từng tật của từng vật đã bị biểu hiện ngay lập tức. Kay đáng tiếc vừa bị một mảnh gương ấy phun vào tim và từ đấy tim của Kay không thấy khổ sở nữa, tuy nhiên tai hoạ đang đi đến với em. Kay hỏi Giécđa:

- Sao lại khóc hử? Trông Giécđa xấu vượt đi mất! Tôi chẳng thích đồ vật gi cả. Phì! mẫu hoa hồng này bị sâu ăn uống rồi. điều này thì héo rồi. Toàn những nhiều loại hồng vất đi cả, trông giống hệt như những mẫu thùng mộc trồng cây hồng ấy!

Vừa nói chú vừa đá mạnh vào thùng cùng vặt nhì bông hồng.

- Kay, làm cái gi thế?- Giécđa thét lên.

cơ mà khi thấy bạn sợ hãi, Kay vặt thêm bông hồng nữa với chạy ra cửa ngõ sổ, tác xa bé bỏng Giécđa xứng đáng yêu.

Giécđa mang tập tranh đến, Kay giễu cợt những tranh ảnh đẹp và quyển sách giỏi ấy. Lúc bà Kay đề cập chuyện cổ tích, Kay vẫn cho tới nghe như cũ, nhưng làm sao mà giảng nghĩa được sự thay đổi của chú bé? Chú ngồi ra đằng sau bà cụ, treo kính vào rồi nhại lại hồ hết lời vắt kể. Chú bắt chiếc khéo lắm, khiến cho mọi tín đồ đều phì cười. Ít lâu sau, chú bắt chiếc và đi theo toàn bộ mọi người trên phố phố. Ai gồm tật gì lạ mắt hoặc xấu xí, Kay bắt trước được ngay với mọi bạn đều khen:

- Thằng nhỏ nhắn này thật thông minh!

bao gồm mảnh gương vỡ đã bắn vào mắt Kay, chính mảnh gương tan vỡ đã chui vào tim em bé, phải, cũng chính vì thế nhưng em vẫn chế nhạo tới cả Giécđa mà trước đó em rất mực yêu quý. Gần như trò đùa giữa song trẻ trước đây vui vẻ là thế, giờ không còn điều gì là hứng thú.

Một ngày mùa đông, tuyết rơi ko ngớt, Kay mang ra bên ngoài trời một kính hiển vi rồi giơ vạt áo hứng hầu hết bông tuyết. Kay bảo:

- Giécđa nhìn qua kính mà xem này!

mỗi bông tuyết bên cạnh đó lớn hẳn lên, trông giống như một đóa hoa tỏa nắng rực rỡ hay y như một ngôi sao sáng mười cánh! thật là đẹp!

- Đẹp sao đẹp mắt thế!- Kay nói- Giécđa thấy không? Đẹp bằng mấy hoa thực ấy chứ! Hoa tuyết chẳng gồm tý tì dấu nào, thiệt là hoàn toàn cho tới lúc nó tung thành nước.

Lát sau, Kay, tay đi găng, vác chiếc xe trượt tuyết tới. Em nói cùng với Giécđa:

- Tớ được phép đi trượt tuyết sinh sống quảng trường với tất cả người đây.

Nói rồi Kay ra chỗ kho bãi trượt tuyết. Phần lớn trẻ dũng mãnh nhất thường giỏi buộc xe cộ trượt tuyết sau xe của những bác nông dân nhằm được đi chơi xa. Trò nghịch ấy thiệt là thú vị. Bọn trẻ đã nô đùa với nhau, bỗng gồm một chiếc xe trượt tuyết phệ đi tới, một người lũ bà ngồi trong, quấn mình trong mẫu áo choàng lông trắng và đội một mẫu mũ trắng. Cái xe chạy xoay quanh bãi hai vòng.

Kay buộc xe của chính mình vào sau xe ấy và trượt theo. Họ bước vào phố cạnh đấy. Mẫu xe trượt đi mỗi lúc một nhanh hơn. Người lũ bà ngồi trên xe quay lại mỉm cười với Kay, trong khi bà thân quen biết em thì phải. Những lần Kay định cởi xe của bản thân mình ra thì người lũ bà lạ khía cạnh lại khước từ ra hiệu, tạo nên Kay không dám cử đụng nữa. Cứ như thế họ ra tới cửa ngõ ô. Lúc ấy tuyết rơi xum xuê đến nỗi Kay không nhìn thấy hai bàn tay của em nữa.

Kay vội vàng tháo dây thừng nối xe của em vào xe pháo trượt lớn, mà lại vô hiệu. Chiếc xe nhỏ dại của em như bị nối liền vào xe khủng và bị lôi theo cấp tốc như gió.

Kay kêu lên khôn xiết to, mà lại chẳng gồm ai nghe thấy cả. Tuyết rơi cù cuồng và xe vẫn tiếp tục chạy. Thỉnh thoảng xe lại xóc lên như chạy qua phần lớn cánh đồng cùng thảo nguyên vậy. Kay lo sợ. Em hy vọng đọc một bản kinh, cơ mà em chỉ ghi nhớ có bản cửu chương mà lại thôi.

mọi bông tuyết lớn, phệ mãi, lớn bởi những con gà. Ngựa chiến kéo xe tự dưng nhảy né sang một bên. Mẫu xa dừng lại và fan ngồi bên trên xe đứng dậy. Áo choàng và mũ fan ấy đầy rất nhiều tuyết. Đó là 1 trong những bà dường như quý phái, cao lớn, cứng cỏi, trắng toát: Bà chúa tuyết.

- thế là chúng ta đã cho nơi bình an vô sự!- Bà nói- ví như em giá buốt thì đâm vào tấm da gấu của ta.

Bà đặt Kay vào trong xe. Cạnh bà, cùng kéo dòng áo choàng lông thú lên người em. Em ngồi kia như bị vùi vào một lô tuyết.

- Em còn giá không?- Bà vừa hỏi vừa ôm hôn lên trán em.

mẫu hôn lạnh buốt và ngấm vào tận tim Kay. Trái tim bị rét mướt như băng giá. Em cảm thấy như sắp tới chết!

Nhưng cảm xúc ấy chỉ thoáng sang một lát thôi. Xung quanh em đông đảo vật đa số mờ nhạt, ko trông rõ. Em kêu lên:

- chiếc xe trượt của tôi! Chớ tất cả quên cái xe trượt của tôi!

Đó là vật đầu tiên mà em nghĩ đến sau thời điểm tỉnh lại. Bà ta buộc xe cộ của em lên sườn lưng một nhỏ gà trắng, nó bay sau họ, mang theo mẫu xe trên lưng. Bà lại hôn Kay một lượt nữa, em quên hẳn bé bỏng Giécđa, bà và cha mẹ em.

- Ta chỉ hôn em lần này nữa thôi, Bà chúa tuyết nói, bởi em sẽ bị tiêu diệt nếu ta hôn em lần nữa.

Kay nhìn bà ta. Bà hết sức đẹp. Không ai hoàn toàn có thể tưởng tượng được một khuôn khía cạnh nào diễm lệ hơn. Bà không cuộc sống vẻ hờ hững như băng giá như hôm bà vẫy tay ra hiệu mang đến Kay ngoài cửa sổ nhà em. Đối cùng với Kay, bà thật là hoàn mỹ. Em ko cảm thấy run sợ nữa và kể với bà là em biết có tác dụng tính nhẩm, biết làm cho toán biện pháp ba, biết diện tiác và dân sinh của vài nước. Bà chúa tuyết mỉm cười. Kay cảm giác sự gọi biết của mình chưa đâu vào đâu với em vẫn đưa góc nhìn ra không gian bao la. Gió bão rít lên điên cuồng, nghe nhoáng như có tiếng vọng của những bài hát cổ.

bọn họ vượt trải qua không ít rừng rậm hồ ao, đại dương cả cùng đất đai. Một luồn gió giá như băng thổi dưới chân họ, chó sói hụ vang, tuyết lóng lánh, quạ đen vừa bay vừa kêu ran. đêm hôm trăng lung linh chiếu khắp bầu trời. Buổi ngày Kay ngủ bên dưới chân Bà chúa tuyết.