ĐỒ ĐẦU GẤU TÔI YÊU EM TAP CUOI

Chương 01 Cmùi hương 02 Cmùi hương 03 Chương 04 Chương 05 Chương thơm 06 Cmùi hương 07 Chương thơm 08 Chương thơm 09 Chương thơm 10 Chương thơm 11 Cmùi hương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Cmùi hương 16 Chương 17 Chương 18 Cmùi hương 19 Chương 20 Cmùi hương 21 Cmùi hương 22 Chương thơm 23 Chương thơm 24 Cmùi hương 25 Cmùi hương 26 Chương thơm 27 Chương thơm 28 Cmùi hương 29 Cmùi hương 30 Cmùi hương 31

Không ai trả lời , nó thấy lo lo , chạy thẳng lên gác .

Bạn đang xem: Đồ đầu gấu tôi yêu em tap cuoi

Huy vị trí khu đất , không phải là cậu bé bỏng ngủ nhưng mà là cậu bé xíu ngất xỉu đi . Nó lo ngại bé bỏng sốc Huy dậy rồi chạy xuống nhà . Bố người mẹ phần lớn đi làm việc yêu cầu cả tuần bắt đầu về một đợt , bởi vì chỗ làm việc xa công ty , không có phương tiện vận chuyển lên chúng ta đề nghị sinh sống tại công trường thi công hồ hết ngày trong tuần chỉ độc nhất ngày chủ nhật là được về với 2 con trong nhà, tất cả lần công trường nhiều câu hỏi thừa họ cần sống đó cả mon ttránh không được về với con lần nào , chỉ tìm biện pháp gửi tiền về cho việc đó siêu thị thôi. Mọi Việc phần nhiều 1 cánh tay nó lo không còn . Nó chuyển sang cõng Huy rồi chạy trực tiếp cho tới bệnh viện , nó không thể đi xe đạp vì không có bất kì ai ôm Huy , nhưng ra ngoài đường bắt taxi lại không được , sợ hãi gian nguy tới em nên nó đành chạy , chạy thật nkhô hanh tới khám đa khoa ngần nhất . Mồ hôi nó nhễ nsợ , vừa chạy vừa Call tên Huy vào tiềm thức. Đang chạy thật nkhô nóng bỗng nhiên một tiếng pkhô giòn xe “ kítttttttttttt” , bánh xe pháo tđuổi trên mặt đường tạo thành một âm thanh hao chói tai rất là. Nó bửa , Huy cũng bổ . nó chẳng kịp nhìn chính là ai chỉ kịp cúi đầu.” xin lỗi ! Tôi xin xin lồi”. Rồi mau lẹ đỡ Huy đề xuất lưng , sẽ định vùng lên chạy tiếp , thì tất cả tiếng tín đồ nói : - Cô đi đứng kiểu gì vậy , không chú ý à. - Tôi xin lỗi ! thực sự xin lỗi nhưng mà giờ tôi bao gồm câu hỏi cấp bắt buộc đi . không thể lờ đờ đươc. _ nó nói tuy vậy vẫn ko nhìn phương diện kẻ đối diện chỉ chuyển tay ra sau vuốt giọt mồ hôi trên trán em minch. - Đúng là oan gia. Đi đâu tôi cũng buộc phải chạm mặt cô là sao.Nghe đến đây. Nó ngửng phương diện yêu cầu quan sát người đối diện :- Là anh sao.- Không là tôi thì có lẽ ai vào đó chđọng.- Thôi được , tôi vẫn thường bù mang đến anh sau , tuy nhiên giờ đồng hồ thì quan yếu. _ nó toan chạy đi dẫu vậy bị hắn kéo lại- Cô mong quăng quật chạy ư. chớ đóng góp kịch cùng với tôi. - Bỏ ra , tôi không muốn tranh cãi hôm nay . tôi nói là tôi vẫn khôn xiết vội vàng tuy vậy _ nó gần như hét yêu cầu. - …….. Hắn bị tiêu diệt đứng fan. - Chị… Chị..Hân _ Huy msinh hoạt dần dần mắt rồi khẽ Gọi.- Em thức giấc rồi à. ! em sao cố kỉnh. _ Dù nó đang tức buổi tối nhưng khi nghe thấy Huy Gọi , nó nhỏng quên hết hồ hết cthị trấn vậy.- Em chẳng sao. Mình về đi chị , chớ đứng ngoài trên đây gượng nhẹ lộn nữa , không giỏi đâu. - để chị gửi em đi khám nhá. - Em ko có gì cơ mà chị. Mình đi thôi. - Thôi được rồi. Nhưng bao gồm sao là nên nói cùng với chị tức thì kia biết không. - Em biết rồi nhưng. Chị vứt em xuống đi nhằm em đi bộ. - Thôi. Ngồi yên đó đi , để chị cõng em cũng rất được . Có mệt nhọc thì ngủ luôn luôn bên trên lưng chị đi. - Vâng! rồi nó bước tiến. Hắn lại kéo này lại : - Cô định đi đâu- Đi về_ nó giá lùng- Thế còn cthị xã xe cộ tôi thì sao.- Xe anh làm sao , tôi đâu có động chạm gì vào xe pháo anh đâu , không một ít , giờ đồng hồ thì bỏ tôi ra. Tôi về. - được. Coi nhỏng lần này cô may mắn , cđọng thử lần sau xem, cô đã biết tay tôi. - Tôi ko quyên tâm. Bỏ tay tôi ra. - Đó . đi đi. Bọn ổ con chuột xứng đáng khinch. _ hắn buông tay ra nói bằng giọng khinh khỉnhNó vứt ngoại trừ tai đều lời nói đó , cũng chính vì với nó quần thể ổ con chuột không tồn tại gì là xấu xa cả , nó niềm hạnh phúc vì gồm tía tất cả bà mẹ yêu thương thơm nó và cả cậu em trai dễ thương và đáng yêu. Dù hoàn cảnh gia đình không có nhưng cuộc sống đời thường của chính nó vẫn luôn cực kỳ vui. Hắn vào xe . Long hỏi : - gặp đúng người thất thoát. - Đúng là oan gia mà lại . làm những gì mà vừa nhỏ nhỏ yêu cầu to tiếng với tôi cơ chứ _ hắn nhăn - Chắc nó cũng vội vàng thiệt _ Hoàng nói nhưng đôi mắt thì nhắm chặt. - Tôi ngồi vào xe pháo nghe thoáng đâu được vài ba câu 2 người mẹ nó thì thầm cùng nhau. Hình như là thằng nhỏ nhắn kia bị sao đấy _ Long nói vẻ bác bỏ học. - Tôi ko quan tâm , bé bé dại ngớ ngẩn ncội giả dụ nó đi xe taxi thì tôi dường như không cần bực bản thân nỗ lực này. - Nhỏng nạm thì đâu có cthị trấn để nói nữa _ Hoàng mỉm cười. Cõng Huy lên gác, đặt thằng nhỏ bé xuống nệm , chú ý Huy ngủ nó an tâm biết bao. Nó xuống thổi nấu cơm trắng rồi gọi Huy dậy . Lúc ăn cơm , nó hỏi Huy : - Em lại đau hả. - Vâng! .- Đau rộng lần trước các ko.
*
- Dạ cũng giống như nhau thôi. - Sao ko uống dung dịch vào. - Em…. _ thằng bé loay hoay.- Sao vậy. - Dạ không còn thuốc rồi. _ Huy cúi phương diện xuống chén bát cơm- Hả. Sao em không nói cho chị biết _ khuôn mặt nó hiện hữu 2 chữ lo lắng- Bố người mẹ chưa được lương thì chị đem chi phí đâu mà mua dung dịch cơ chứ đọng. Em biết mà. - Chị bao gồm tiền đi làm việc hơn nữa cơ mà. - Tiền kia nhằm ẩm thực ăn uống cũng còn thiếu , em gọi được quyển sổ nghi chnghiền chi phí sinh hoạt của chị ý rồi. em biết chứ. - Thôi được rồi. Em nạp năng lượng đi. Chị đã cố gắng sở hữu thuốc cho em vào thời hạn sớm nhất có thể. - Em chẳng sao cơ mà chị.- Không được nói lộn xộn. Ăn cơm trắng đi. - Vâng. Chiều nay nó ngủ học tập thêm.

Xem thêm: Top 15++ Phim Hoạ Bì : Yêu Không Hối Tiếc, Họa Bì 2: Yêu Bất Hối

Để đi làm. được phần như thế nào thì được, nó thà Chịu vất vả chứ đọng quan trọng để Huy chịu đau điều này nữa. Không thấy nó đi học , Vân lo lắng điện thoại tư vấn điện : - Bà sao nhưng ngủ vây.- Tôi đi làm. - Trời ơi. Bà có tác dụng các vậy , sẽ làm cho ca buổi tối rồi giờ lại chiều nữa là sao.- Hôm ni Huy lại đau , cơ mà nó không còn thuốc ko Chịu nói cùng với tôi .- Vậy thằng nhỏ bé sao ko. - Nó ổn định rồi. Tôi nên cố gắng download thuốc sớm đến nó , tôi sợ hãi này lại lại tái phát. dịp này bố mẹ cũng những bài toán bắt buộc tôi không muốn nói. - Trời ơi. Bó tay luôn luôn rồi . Bà tất cả làm ca về tối nữa ko. - Có chứ. Ttinh quái thủ .- Điên rồi. - À. Mà bà này.- Hả. - Lát lên gặp cô chủ nhiệm cho tôi nghỉ hẳn học tập thêm nha.- Sao nỗ lực. Bà điên à. - Không đâu. Nhưng mà- Bà học không lấy phí nhưng mà.- Nhưng tôi nên dành thời hạn kia đi làm. Tôi …. - Không được. Nlỗi rứa tác động đến học tập , tôi không ghánh nổi đâu.- Vân. Bà góp tôi đi . Thôi nắm nhá , tôi làm cho phía trên. Bye bà- Ừ bye. Cúp sản phẩm công nghệ , nó thsinh hoạt phào dịu nhõm , còn Vân thì khuôn phương diện đăm chiêu đang xem xét chuyện gì đấy. - Nài . 2 ông con nhỏ tuổi tê hôm nay sao nó ko đến lớp nhỉ _ hắn thắc mắc- Sao tôi biết _ Long rung lắc nhấp lên xuống.- Con nhỏ tuổi này được đưa vào chủ đề buôn chuyện của họ từ bao giờ vậy Phong _ Hoàng cười ,nhưng mà thú vui rất đểu.- Ông nói vậy là sao. Tôi chỉ mong mỏi trêu tức nó thôi mà lại . hưrrrrrr! - 2 ông bị sao đấy _ Long quan sát _ Tối nay đi dạo đi , thọ lắm bản thân ko đi rồi .- được thôi . được bữa phá tan quán ông _ hắn mỉm cười hà hà.- Tôi chỉ sợ hãi ông ko phá được thôi , mấy em của mình nhớ tôi lắm rồi. - Thôi đi . Ngồi cạnh tụi tôi đừng rượu cồn đến mấy sự việc đấy chứ đọng _ Hoàng xoay sang trọng chú ý Long bởi góc nhìn hình viên đạn. - Thôi thôi. được rồi. Tôi biết 2 ông gớm rồi. 10h nhỏng những lần nhá. - Được rồi. 7h tối. Vân sẽ xuất hiện tại tiệm nó làm cho thêm . Vân chon một mẫu bàn vào góc mệnh chung của tiệm. Rút điện thoại thông minh Vân nhắn tin cho nó “ Tôi đã tại phần bà làm cho ntrằn. Ra đây đi .”“Trời. Tôi sẽ bận chút ít . lần mình nha”_ nó rep lại nkhô nóng chóng“được rồi . Phải nhanh lên đó”15’ sau. Nó ra vỗ vai nhỏ dại chúng ta :- Có cthị xã gì vậy- Bà không còn tiếng có tác dụng chưa- Mình hết rồi. - Hỳ. Vậy coi nhỏng mình mời cậu uđường nước. điện thoại tư vấn nước đi , nhỏng cũ. - Ttách. Bà lắm cthị trấn lắm ngóng tôi lát .- Hỳ. Nkhô nóng coi. - Đây . uống đi _ 5’ sau nó đã đi được ra với cùng một li kem dâu và một cốc cacao nóng- Hân. Bà coi tôi là các bạn chđọng hả. - Ớ. Sao hỏi kì vậy. Dĩ nhiên rồi.- Vậy thì cần đem cái này đi . _ Vân đưa mang đến nó một tập được quấn bằng giấy. - Gì vậy. tôi không sở hữu và nhận được- Thôi mà. Tôi với bà là chúng ta coi như là góp nhau thôi. - Tôi tất yêu cơ mà. - Tôi biết bà nghĩ gì. Nhưng cđọng ráng đem sở hữu thuôc mang lại Huy đi. Dù bây chừ bà tất cả làm nhiều đi nữa nhưng lại cũng đâu gồm chi phí ngay đâu chứ. Tôi vẫn chia sẻ cùng với bố mẹ rồi , họ hồ hết gật đầu góp bà nhưng mà.- Tôi…. - Bà cứ thay đi. Coi như thể tôi mang lại mượn cũng được. Lúc làm sao tất cả thì trả tôi . - được không. - được mà. Hì. - vậy tôi cảm ơn nha. - Có gì đâu. Nhưng với cùng 1 điều kiện .- Cthị trấn gì.