Cảm Nhận Về Phim Mùi Cỏ Cháy

"Mùi cỏ cháy" là một bộ phim truyện xúc đụng nói về việc hy sinh của các người quân nhân xuất thân từ giảng đường tp hà nội lên đường bảo đảm an toàn Tổ quốc.


Đề tài người lính luôn luôn là một đề tài đẹp đem lại nhiều niềm cảm hứng mang đến thi ca, âm nhạc và những môn nghệ thuật khác. Điện ảnh cũng không phải ngoại lệ. Chắc hẳn là một học sinh sinh ra, lớn lên với được thụ hưởng nền giáo dục ở Việt phái mạnh – một đất nước bao gồm bề dày lịch sử hào hùng với đã từng đi qua những cuộc chiến lớn, rất nhiều người biết đến rất nhiều những áng thi ca và loại văn tuyệt đẹp nói về hình ảnh người lính Việt như bài thơ Tây Tiến của quang đãng Dũng, Việt Bắc của Tố Hữu, Một ngày xuân nho nhỏ của Thanh Hải...

Điện ảnh Việt cũng tỏ ra ko hề yếu cạnh với những bộ phim tôn vinh hình tượng người cầm súng như Cô nhỏ xíu Hà Nội, Vĩ tuyến 17 ngày với đêm, Hà Nội mùa đông năm 46... Với đặc biệt, nói về người lính Hà Nội, điện ảnh Việt Nam có Mùi cỏ cháy, một tác phẩm hiện ra từ những trang nhật ký sinh động của biên kịch Hoàng Nhuận Cầm và những đồng đội đã thuộc ông đi qua những tháng ngày của mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Bạn đang xem: Cảm nhận về phim mùi cỏ cháy


*

Bộ phim vì chưng đạo diễn Hữu Mười đảm nhận với ra mắt vào năm 2012. Mùi cỏ cháy xoay quanh câu chuyện về 4 người con của Hà Nội là một hội bạn chơi thân với nhau bao gồm Hoàng, Thành, Thăng, Long. 4 con trai trai sinh viên khoa Văn đại học Tổng Hợp Hà Nội là 4 tính giải pháp tuy không giống nhau nhưng chia sẻ nhiều điểm chung và cùng có niềm đam mê với nghệ thuật.

Hoàng, Thành, Thăng, Long được gọi tổng động viên lên đường nhập ngũ và cùng cả nhà lên đường tiến vào Thành cổ Quảng Trị. Trước khi đi, cả bốn người thuộc hẹn vào công viên Thống Nhất và chụp ảnh kỉ niệm mặt cạnh bức tượng cô nàng ngồi đọc sách trong khu dã ngoại công viên với tiếng cười đùa tinh nghịch.

Người thợ ảnh rất quý bốn chàng trai này phải không lấy tiền, hẹn ngày các anh chiến thắng trở về chụp thêm kiểu nữa. Họ không thể biết rằng, bức tượng cô nàng đọc sách ấy sau đây lại trở thành một ẩn dụ rất lớn mang lại những niềm hy sinh lớn lao và trọng trách cao cả đè nặng lên vai những người lính trẻ. Cho dù từ bỏ giảng đường cùng những trang giấy trắng để lên đường có tác dụng nhiệm vụ, họ vẫn mang những đường nét đặc trưng của quê công ty vào cuộc đời lính, trở thành một chất lính.


*

vai trung phong hồn thơ mộng

Nhắc đến lính Hà Nội là nhắc đến sự tài hoa, đa cảm. Cả bốn người lính trong bộ phim đều là những phái mạnh trai sinh viên khoa Văn với trung khu hồn cất cánh bổng, thơ mộng. Việc lớn lên cùng hít thở không gian của một đô thị cổ kính, nghiêm túc đã gieo mầm vào khí quản của họ một tinh thần ngăn nắp với lịch duyệt.

Nhân vật Hoàng dựa trên thiết yếu hình mẫu biên kịch Hoàng Nhuận Cầm lúc trẻ. Anh là một sinh viên cởi mở, vui tính, đi đâu cũng mang theo cây đàn ghi-ta. Vào một lần bị không kích, vì muốn cứu cây đàn mà Hoàng đã bị thương, phải đi điều trị và chịu bóc biệt với cha người bạn của mình. Sau này, Hoàng là người duy nhất sống sót qua cuộc chiến cùng lưu trữ những kỷ niệm về những người bạn của mình.


*

Còn Long là một đơn vị thơ lãng mạn, hiền lành. Anh hay gồm những suy tưởng riêng rất hồn hậu và trong sáng. Trước ngay hành binh vào Nam, anh thân quen một người đàn bà quê giặt áo mặt giếng thôn qua tiếng đàn cùng cả nhị hẹn ước ngày trở về qua chiếc khăn thêu "Kỷ niệm 1971" với một chiếc châm kẹp tóc.

Không như Hoàng, Long là người hy sinh đầu tiên trong team bạn. Nấm mồ của anh vừa mới được đắp thì lại bị đạn pháo đánh tung lên. Lúc anh ra đi, hình ảnh bức tượng cô bé đọc sách ở Hà Nội hiện ra với những giọt lệ máu tràn ra dưới khoé mắt, nhỏ xuống đôi bàn tay đang giữ chiếc khăn thêu "Kỷ niệm 1971". Cùng rồi mỗi lần một trong 4 người bạn té xuống, bức tượng cô gái lại nhỏ lệ tiết xuống những kỷ vật của họ trong tâm bàn tay.

Xem thêm: Xem Phim Tình Dục Là Chuyện Nhỏ 1 Hd Vietsub, Xem Phim Tình Dục Là Chuyện Nhỏ 1


*

Bên cạnh những đặc điểm tài hoa, những người bộ đội Hà Nội trong hương thơm cỏ cháy còn là những người nhỏ hiếu thảo của quê nhà. Họ đều gồm những tầm nhìn rất trẻ thơ đối với mọi thứ xung quanh. Trong doanh trại, xen lẫn giữa những buổi tập luyện khắc nghiệt, gian khổ là những khoảng thời gian ngắn trốn ngủ trung ương sự, đọc thơ, hát chèo, cảnh tắm truồng, chọc phá nhau của những người bộ đội sinh viên hồn nhiên như nhất và trong tía lô vẫn còn có theo nào là những chú ve kim, những hòn bi ve sầu đủ màu.

Đối với Thành, mẹ là hình tượng quan liêu trọng nhất của cuộc đời anh cùng dù đã trở thành một con trai sinh viên đại học thì khi đối diện với mẹ, Thành vẫn tự cảm thấy mình đang là một đứa trẻ. Anh luôn luôn ân hận do đã có tác dụng mẹ giận trước đây và day dứt vị đã ko chịu nằm yên mang đến mẹ đánh. Anh chỉ ước có được ngày chiến thắng để trở về nằm xuống cho mẹ đánh thật đau. Thành quyết tử khi đang ngăn cản địch cắm cơ lên Thành Cổ. Trước khi hy sinh, anh ngẩng mặt lên trời cùng gọi thật to 2 tiếng "Mẹ ơi! Mẹ ơi".

Khát khao được hạnh phúc

Lại nói về Long, một đại trượng phu trai tất cả tính phương pháp thâm trầm như nước chảy. Trước khi lên đường nhập ngũ, Long đã phải chứng kiến cảnh gia đình không trọn vẹn khi tham gia phiên toà ly hôn của bố mẹ. Sau khi phiên toà kết thúc, Long chạy ngay về nhà xếp hai cái giường ly thân làm một và có tấm ri-đô ngăn đôi căn chống nhỏ ra chiến trường.

Đây tất cả thể coi như là một hành động thể hiện ý chí cụ cho lời nói của chàng trai kiệm lời như Long. Ngôn từ thi ca không hỗ trợ anh hàn gắn được tình cảm của bố mẹ, anh chỉ còn phương pháp dùng những hành động như một biểu tượng cuối thuộc trước ngày ra chiến trường. Nhưng cũng chủ yếu tâm hồn thi ca ấy thúc đẩy anh đứng lên và tỏ tình với cô gái quê giặt quần áo ven đường. Sau khi nhận chiếc khăn thêu hẹn ước của cô, Long vẫn nhắn nhủ các bạn của bản thân là "phải sống sót để còn dự đám cưới của tớ đấy nhé".


*

Còn Thăng, anh là một người bộ đội thông tin. Thăng là người đĩnh đạc cùng chững chạc nhất nhóm. Anh luôn là người đứng lên đưa ra những ý kiến sáng suốt nhất, bình tĩnh nhất. Khi phát hiện ở xác người lính địch tấm hình của mẹ anh ta, Thăng đã rủ những bạn đắp mồ chôn cất cẩn thận mang đến người bộ đội đó vày "dù gì cũng đều là con người với nhau cả mà". Thăng rất chững chạc và tất cả niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi cuối thuộc của dân tộc. Anh tiên đoán vào nhật ký kết của mình rằng đến tháng 4/1975 đất nước sẽ được thống nhất.

Cuối cùng, lời tiên đoán của anh đã thiết yếu xác. Chiến dịch ngày xuân năm 75 thành công xuất sắc rực rỡ. Chi tiết này lấy từ nhật ký kết Mãi mãi tuổi nhì mươi của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc. Anh viết 2 lần vào nhật ký là "Hẹn đến mon 4/1975 sẽ trả lời câu hỏi hạnh phúc là gì?". Tuy nhiên, đạo diễn Hữu Mười chỉ dám để lời tiên đoán là tháng tư vì "anh Thạc đã tiên liệu quá bao gồm xác, nếu đưa vào phim sẽ thành thiên cưỡng mất. Nhưng điều đó thật kỳ diệu, không có ai giải yêu thích được". Đúng thế, bao gồm lẽ không có bất kì ai giải thích hợp được niềm tin mãnh liệt vào sự chiến thắng của những trọng điểm hồn trẻ niềm khát khao hạnh phúc đang chảy rần rật vào huyết quản.


Là một bộ phim chiến tranh với ngân sách đầu tư nhỏ hẹp đưa ra vỏn vẹn 5 tỷ đồng, mùi cỏ cháy đã xong xuôi xuất sắc sứ mệnh của nó là truyền tải những thông điệp về sự hy sinh lớn lao của thế hệ thân phụ anh đã góp phần đến cuộc sống tươi đẹp mà bọn họ đang được thụ hưởng ngày nay. Với nổi bật hơn, đó là vẻ đẹp của tâm hồn người lính, ý chí người lính sinh viên Hà Nội trong hoàn cảnh ngặt nghèo của khói lửa đạn bom. Nhất là vào dịp tới đây, cả đất nước hướng về 10/10, ngày giải phóng thủ đô, mốc son chói lọi vào lịch sử dân tộc.