Bài Hát Giận Hờn Trong Phim Nào

Diễn Nguyện Thánh Ca Giáng Sinh 2015 – Ca Đoàn Thánh Linh- 2015NGÀI LÀ THIÊN CHÚA

Video 1–Video 2

*


Dưới đấy là bài viếtLữ khách Bình An.

Bạn đang xem: Bài hát giận hờn trong phim nào

Kính gửi với xin chia sẻ tâm tình của Văn Duy Tùng trong thời điểm Phục Sinh.

Lữ khách Bình An

Bình an là một ơn huệ cao quý mà lại Thiên Chúa tặng ban mang lại nhân loại. Vì, an toàn vừa là trạng thái hạnh phúc sống động lại vừa mang dấu ấn của Chúa Thánh Linh. Thiệt vậy, khi Chúa Giêsu phục sinh, Ngài chỉ ban cho những tông thứ một “món quà” độc nhất là “Bình an mang lại anh em”. (Ga20,19.20.26) Và có lẽ rằng đây cũng chính là câu nói đầu tiên sau khi Chúa Giêsu sinh sống lại và Ngài thường xuyên lập lại mỗi lúc hiện ra với những tông đồ.

Như thế, an ninh là mẫu mà nhân loại luôn luôn luôn khao khát cùng mong ước chừng đến, ráng nhưng quả đât sẽ không khi nào đạt được nếu không có Đấng Phục sinh ban bình an. Thánh Luca đang thuật lại : lúc Đức Giêsu hiển thị với hai môn đệ trên phố Emmau với tầm vóc một lữ khách, tuy nhiên rất bình an, bình yên đến độ thông thường nên hai môn đồ không phân biệt Ngài. Lúc Chúa thông báo hỏi bọn họ : « những anh vừa đi vừa thảo luận với nhau về chuyện gì vậy ? » (Lc 24,17). Không được câu trả lời thì Chúa đã trở nên trách là tín đồ đứng ngoài cuộc : « chắc chắn ông là fan duy độc nhất vô nhị trú ngụ tại Giêrusalem cơ mà không tuyệt biết số đông chuyện đã xẩy ra trong thành mấy bữa nay » (Lc24,18). Vày là khách cần bàng quang, buộc phải không tuyệt biết chuyện gì, chuyện cả trần gian đều biết riêng chỉ bao gồm mình ông là ko biết… và vày là khách yêu cầu hai môn đệ bắt đầu mời Đức Giêsu sống lại: « Mời ông ngơi nghỉ lại…» (Lc24, 28).

Cũng vậy, Thánh Gioan tường thuật, lúc bà Maria Macdala cho mồ Chúa, không thấy Chúa, bà than khóc ; tuy vậy khi Chúa đứng trước mặt thì bà lại tưởng là người làm vườn cửa (Ga 20,15). Cùng với Maria, Đức Giêsu chẳng những thông thường mà còn rất bình bình nữa, bình thường như một người làm vườn và tầm thường như một bạn lấy cắp xác người chết : « Thưa ông, giả dụ ông đang đem tín đồ đi thì xin nói cho tôi biết ông để bạn ở đâu, tôi sẽ đem Người về. » (Ga20, 15).

Đức Giêsu, không vị là Đấng ban bình an nên Ngài phải bình an. Nhưng vì chưng Ngài sẽ yêu mang lại cùng, yêu đến không hề giữ lại mang đến riêng mình một khoảng tầm cách, một sự khác hoàn toàn nào đó để fan khác rất có thể nhận diện. Ngài trở nên bình thường như một lữ khách, như người làm vườn và bình bình như một bạn lấy cắp xác. Mặc dù nhiên, dung mạo của Đức Giêsu dù là thông thường đến tầm thường đi nữa, tuy vậy chỉ đều ai quan sát ở góc nhìn tình yêu thương thì mới hoàn toàn có thể nhận ra Ngài. Thiệt thế, nhị môn đệ trê tuyến phố Emmau không nhận thấy Chúa qua giọng nói, hình dáng, quần áo… mà nhận ra Chúa vắt bánh, dưng lời chúc tụng và bẻ ra trao mang đến họ (Lc24, 30-31). Còn Maria chỉ nghe Chúa hotline “Maria” là đã nhận ra Thầy. Trong tình yêu có những kín đáo thật đáng yêu là thế.

Nếu Đức Giêssu được coi là một lữ khách hàng bình an, thì hai đồ đệ của Ngài là đầy đủ lữ khách hàng không bình an. Hai môn đệ trên phố trở về quê hương với sự thất vọng đến chán chường, bế tắc vì cho rằng những quyết định của chính mình là không đúng lầm, chắc hẳn rằng các ông tiếc nuối vị đã quăng quật công lao, mức độ khoẻ, thời gian đã qua để đi theo một con người và mong muốn người ấy sẽ khôi phục Israel, hi vọng mình sẽ có được một vị trí trong vương quốc ấy. Maria cũng thế, chắc rằng tuyệt vọng lắm, vì chỉ còn cái xác của Thầy thôi mà cũng trở thành lấy cắp. So với những tông đồ, Maria đơn giản hơn nhiều, bà không hi vọng Thầy khôi phục Israel hay trông chờ Thầy thao tác làm việc gì lớn lao vĩ đại, bà cũng ko tranh giành vị trí ngồi bên hữu và mặt tả Thầy như hai bằng hữu con ông Giêbêđê. Đối cùng với Maria, dễ dàng và đơn giản chỉ là tình yêu. Tuy nhiên, cùng với bà, tình yêu so với Chúa Giêsu bao gồm phần trở yêu cầu ích kỉ, tất cả phần như sở hữu Chúa đến riêng mình, đành rằng bà hết sức yêu Chúa. Do thế, Chúa trong tim trí bà là do bà vẽ nên, một hình hình ảnh có phần khinh suất mà bà sẽ yêu thương. Rộng thế, bà ý muốn giữ mãi tình cảm đó, mong mỏi Chúa làm việc mãi trong cuộc đời bà theo cách thức của bà, theo một khuôn chủng loại bà vun sẵn… dẫu vậy Chúa Giêsu là con tín đồ cho mọi tín đồ và tình yêu của Ngài được dành cho tất cả thế giới chứ không của riêng ai. Vị Chúa Giêsu không như bà nghĩ, đến nên, dung mạo Chúa Phục sinh đứng trước bà vừa quan tâm nhưng lại vừa lạ lẫm là thế.

Thế thì, những tông đồ, mỗi người suy xét và muốn Chúa triển khai chương trình cứu độ của phụ vương theo biện pháp riêng của mình, nên lúc không được may mắn thì những ông lại không bình an.

Người lữ khách trong bài xích hát “LỮ KHÁCH BÌNH AN” của tôi là một lữ khách mang dấu tích của tín đồ con được Thiên Chúa yêu thương thương. Bạn lữ khách này không đi trên đường về Emmau như nhì môn đệ, cũng không trên tuyến đường ra mộ Chúa như Maria… nhưng đang lữ hành trong thân phận có tác dụng người, làm nhỏ Thiên Chúa của mình, người lữ khách hàng ấy vẫn lữ hành trên bé đường trần thế và đã tiến về miền khu đất yêu yêu quý vĩnh cửu. Khi sáng tác bài hát này, hơn bao giờ hết tôi vẫn cảm nghiệm được tình thân của Thiên Chúa cùng cảm nghiệm rất sâu sắc thân phận làm bạn của mình, một người con đang ngụp lặn trong thân phận bất toàn cùng đã cảm nghiệm hơn khi nào hết nỗi bất lực ấy. Với phần đông ước muốn rất là bé người, khôn cùng ư bình thường mà tôi đang viết ca khúc, không chỉ là cho bao gồm mình, mà mang đến cả cả nhà em đang sống và làm việc xung quanh tôi, những người dân cùng đang share thân phận làm người và làm con Thiên Chúa cùng với mình với khao khát “BÌNH AN”.

Xem thêm: Người Đi Tìm Mặt Trăng (007 James Bond Moonraker) 1979, Người Đi Tìm Mặt Trăng

Cũng như hai môn đệ, Maria và những tông đồ… tín đồ lữ khách hàng ấy là tôi, là anh, là bạn, là thế giới đang xung khắc khoải trong cảm xúc không an toàn của mình. Không an ninh vì các nguyên do, cùng với hai đồ đệ và những tông đồ, rào cản mang đến sự bình an là nỗi bế tắc cho một dự tính nhằm mục đích vào quốc gia Israel, nhắm vào quyền hành, vào vị thế… trở ngại của Maria là 1 trong tình yêu không ban phát. Còn tôi, anh, bạn và nhân loại… chắc rằng mỗi người dân có một vị thế khác nhau trong xóm hội, vào Giáo hội nên chắc hẳn rằng mỗi người dân có những rào cản khác nhau khiến họ không bình an.

Ca khúc diễn tả những cụm từ : chi phí tài, danh vọng, kiêu căng, ghen tị, tự mãn và đau khổ… xem ra rất quen thuộc và rất tầm thường ấy tuy nhiên lại là rào cản khó khăn vượt cho rất nhiều ai thèm khát sống bình an. Đặt vai trung phong trạng vào bài hát, đang cảm nghiệm gần như tranh giành tác động lên nhau đều xuất phát điểm từ mưu lợi, là sức mạnh, là giờ nói tất cả thế giá của con người, của chính sách ; nó có sức đưa ra phối, thậm chí đè bẹp lên vị vắt và nhân phẩm của người khác, khiến Thiên Chúa không hề là nguồn bình an, nhưng mà trớ trêu thay, biến rào cản cho những toan tính của chúng ta.

Những toan tính ấy chắc chắn là sẽ bỏ ra phối, sẽ vươn lên là thái tình yêu : “ganh ghét, giận hờn, so đo…”, là những ngôn từ thể hiện thực chất rất là con tín đồ của lữ khách. Cơ mà lữ khách của tôi ý thức được những điều ấy không đẹp mắt lòng Chúa, cũng chẳng thích hợp lòng nhau. Hoàn toàn có thể thành công của người đó lại là chiến bại của fan khác, hạnh phúc của bản thân mình có khi là buồn bã của những cả nhà em khác. Vày thế, lữ khách hàng của tôi tìm đến nguồn xuất phát của sự an toàn là Thiên Chúa. Phó thác như Chúa Giêsu đang phó thác vào tay Cha, yêu thương như Chúa Giêsu đang yêu thương, cùng tha thiết bị như Chúa Giêsu vẫn tha thứ… Tôi dấn thức rằng, lúc tha máy những ai đã xúc phạm mang đến mình, là chủ yếu ta tạo thành được bình an trong trung tâm hồn của mình, với tự thực chất “BÌNH AN” của Thiên Chúa cùng toan tính của rứa nhân sẽ loại bỏ nhau, “Bình an” tủ định danh vọng, tiền tài, tị ghét, giận hờn, kiêu căng, tự mãn hay âu sầu ; chúng sẽ không còn tồn tại bên nhau. Mặc dù nhiên, vì là con tín đồ nên “cỏ lùng với lúa” vẫn nên sống phổ biến trong một ruộng của chủ cho tới ngày tận thế.

Còn tôi, là 1 trong dân đen, tốt cổ nhỏ xíu miệng, tôi không có tham vọng khôi phục “vương quốc” hay đã đạt được một địa điểm nào kia trong làng hội tốt trong Giáo hội… vì thế, rào cản khiến cho tôi không an ninh chắc hẳn chưa hẳn là tiền tài, vày tôi không có tương đối nhiều tiền cho nỗi yêu cầu chi phối cuộc sống đời thường của fan khác, cũng không phải là danh vọng, cố kỉnh giá, vày tôi bao gồm “danh” đâu nhưng “vọng”, cũng chẳng có vị cố để đứng bên trên “giá”. Bao gồm thể, cùng với tôi là một trong những kiến thức giới hạn, vị có kiến thức là bao gồm suy tính, đúng sai, khoa học… và rồi trong tình cảm tôi cũng sẽ phán đoán đúng sai, phương pháp khoa học như vậy với Thiên Chúa, với cả nhà em xung quanh tôi. Trong những khi thước đo tình thân là con tim mà con tim thì không nên kiểm chứng bằng khoa học, bài toán bái ái không đề xuất phán đoán đúng tuyệt sai… Điều cơ mà xem ra vô cùng nghịch lý nhưng mà lại khôn xiết hợp lý so với tình chưng ái, với tình thân thương…

Điều chắc chắn rằng là Chúa không bảo tôi – trong xóm hội nầy, bây giờ – yêu đồng loại mà không cần phải có kiến thức. Trường hợp như an toàn và tính toán đào thải nhau, thì kỹ năng và trái tim tồn tại song song bên nhau. Bé tim cần có lý trí để miêu tả tình yêu thương cách buộc phải lẽ. Tình yêu cùng lý trí bổ sung cho nhau, dung hoà cho nhau để chế tác lòng chưng ái, cùng để từ kia những tiếng nói xoa dịu gần như vết yêu quý lòng, để từ kia phát sinh nghĩa cử, vày như Thánh Giacôbê sẽ nói:“Đức tin không hành động là đức tin chết”.

Xã hội lúc này có thể nói là một trong xã hội điện toán, cho nên vì vậy con người lúc này là các con bạn có giám sát và đo lường ; tính ra làm sao để có thể tiện lợi, đạt kế quả cao nhưng yêu cầu rất “nhanh như điện”. Tôi cũng vậy, dù mong mỏi dù ko cũng nên sống trong dòng chảy ấy. Và do thế, trong cuộc sống đời thường thay vì tôi phải nằm trong lịch trình của Thiên Chúa, phải là hình thức để Chúa điều khiển cho công trình xây dựng cứu độ của Ngài, phải là người để được Thiên Chúa yêu thương thương, thì tôi lại đặt Thiên Chúa vào trong chương trình của tôi, vào sự thu xếp của tôi, tôi chỉ giành riêng cho Chúa một góc trong lòng hồn và một khoảng thời hạn giới hạn để chạm chán gỡ. Nhưng khoảng chừng thời gian chạm chán gỡ ấy mấy khi được trọn vẹn và ở mặt Ngài như ở bên một fan xa lạ.

Bài hát “LỮ KHÁCH BÌNH AN” ngấm đậm tâm hồn tôi, vị những thống kê giám sát xem ra rất nhỏ nhoi ấy lại là rào cản rất to lớn cho bước đi tôi mang lại với Chúa, mang đến với với tha nhân. Lời của người nào đó làm tôi ghi nhớ mãi : « Đừng thấy nhỏ nhoi nhưng tưởng trong nó đồ vật gì cũng nhỏ tuổi ». Thiệt vậy, tội nhỏ mà tôi thường gọi là tội nhẹ, tương tự như những tình trạng kém cỏn con mà tôi xem thường, thiệt ra, tất cả sức công phá mãnh liệt, và nếu như không lưu trọng điểm sẽ rất có thể làm tôi quỵ ngã bất kể lúc nào.

Lời bài xích hát như vừa là một trong những lời thầm nguyện cầu, như vừa xung khắc khoải sâu lắng từ vào cõi rạm sâu của trọng tâm hồn, như vừa là 1 bài học thông báo tôi luôn luôn ở lại trong tình cảm của Thiên Chúa là suối mối cung cấp bình an. Khu vực ấy, tôi học tập được bài học phó thác, yêu thương ; tôi hiểu được Thiên Chúa đang hoàn tất công trình cứu độ của Ngài bên trên sự yếu ớt đuối, bất toàn của tớ và của cả nhà em sống bên tôi.

Giờ trên đây xin mời các bạn cùng với tôi, bọn họ hãy bước đầu nhón gót để triển khai người “LỮ KHÁCH” bước tiến trong “BÌNH AN” cuộc đời.

Xin mở liên kết youtube dưới đây để nghe bài xích hát Lữ Khách bình an và xem diễn ảnh do Trúc Tiên thực hiện :https://www.youtube.com/watch?v=8JMb6HTO1lA